Tình Cảm Yêu Nước Bị Xúc Phạm

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Là một nước nhỏ nhưng chúng ta là một quốc gia có đất đai bờ cõi đã được lịch sử phân định từ lâu, có nền văn hiến đã trở thành hồn cốt, thành khí phách dân tộc bảo đảm cho dân tộc ta tồn tại bền vững trước sự xâm lăng đô hộ hàng ngàn năm của nước ngoài. Đó là niềm tự hào Việt Nam.

Cận kề với một nước lớn từ trong lịch sử sâu xa đã bộc lộ rất rõ tham vọng lấn đất, lấn biển, tham vọng khống chế cả khu vực để vươn lên chi phối cả thế giới, chúng ta cần có sự uyển chuyển, mềm dẻo trong giao hảo nhưng cũng rất cần dứt khoát, cương quyết, không nhân nhượng trước tham vọng lấn chiếm, thôn tính của nước lớn kia.. Nhưng thái độ cương quyết, mạnh mẽ, không nhân nhượng của chúng ta đã không có trước những động thái, những việc làm của nước lớn kia xâm phạm, gặm nhấm lãnh thổ thiêng liêng của chúng ta.

Thôi, khỏi bàn chuyện buồn của mấy chục năm trước khi nước lớn kia công bố bản đồ vùng biển của họ, trong đó có cả hai quần đảo san hô đã mạng nặng mồ hôi xương máu ông cha ta, đã rành rành ghi trong sử sách nước ta từ triều Lê, triều Nguyễn nhưng một lãnh đạo nước ta liền nhanh nhảu ra văn bản ủng hộ việc công bố bản đồ của họ!

Thôi, khỏi nhắc lại nỗi đau khi đất nước chia cắt, hai miền hùng hổ dồn sức quần thảo nhau đến kiệt sức, hụt hơi, nước lớn kia liền nhẩy vào cướp trắng của ta cả một quần đảo dài rộng hàng trăm cây số, án ngữ ngay của ngõ ra biển lớn, ra thế giới của ta!

Thôi, khỏi nhắc lại nỗi ê chề chỉ vài tháng trước, dân ta đánh cá ở khu vực quần đảo Trường Sa của ta, bị tầu nước lớn kia bắn nát tầu, bắn chết dân, bắt tầu và dân đánh cá của ta áp giải về nước họ rồi bắt dân ta phải nộp tiền chuộc! Biển bị cướp, dân bị chết, thế mà cả một hệ thống thông tấn báo chí khổng lồ và cần mẫn của ta phải ngậm miệng thin thít vì không được phép thông tin, sợ làm phật ý nước lớn!

Chỉ cần nhắc đến một việc vừa xẩy ra tức thì, đã bộc lộ rõ sự không ổn trong đối sách giũ nước của ta.

Để khẳng định chủ quyền, hoàn tất việc lấn chiếm lãnh thổ của ta, nhà nước lớn kia liền thành lập một đơn vị hành chính mới trong đó có hai quần đảo ruột thịt của ta. Đấy là việc làm xâm phạm nghiêm trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của chúng ta, là vấn đề đại sự quốc gia. Việc làm của họ là việc làm quyết liệt và ngang ngược ở cấp nhà nước, vì thế chúng ta cần có phản ứng quýet liệt, mạnh mẽ ở cấp nhà nước. Nhưng cũng như những lần họ tổ chức các tua du lịch, họ tập trận trên hòn đảo của ta bị họ chiếm, lần này cũng chỉ có người phát ngôn Bộ Ngoại giao lên tiếng với thái độ bình thản, với câu chữ quen thuộc xưa cũ ! Rồi sau đấy là tiếng nói thì thào, yếu ớt của Hội đồng Nhân dân cấp tỉnh xác nhận hai quần đảo đó là đơn vị hành chính của tỉnh mình! Tiếng nói cấp tỉnh chỉ là tiếng nói trong nội bộ quốc gia!

Phản ứng yếu ớt vả nhu nhược của chính quyền Nhà nước trước việc đất đai lãnh thổ bị xâm phạm làm cho người ta không thể đành lòng im lặng. Lòng yêu nước, sự trân trọng với đất đai thiêng liêng của tổ tiên để lại đã tập hợp họ lại thành tổ chức, thành lực lượng bộc lộ sự phản đối, bất bình với cơ quan đại diện của nhà nước đã xâm chiếm lãnh thổ nước ta.. Đó là cuộc tập hợp cần thiết, chính đáng của tình cảm dân tộc, của tinh thần yêu nước, của đạo lý, của lẽ phải. Cuộc tập hợp có tổ chức thể hiện ý chí quyết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân cần được thông tin kịp thời và biểu dương rộng rãi.

Nhưng, trên các phương tiện thông tin quốc gia, cuộc tập hợp của lòng yêu nước đó chỉ được thông tin gián tiếp qua sự nhìn nhận của người phát ngôn Bộ Ngoại giao và người phát ngôn Bộ Ngoại giao đã gọi cuộc tập hợp của lòng yêu nước, cuộc biểu tình của ý chí bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ là cuộc “tụ tập” , hạ thấp ý nghĩa sự việc, không nhìn nhận tình cảm và mục đích cao cả chính đáng của những người làm nên sự việc đó ! “Tụ tập” là cách gọi miệt thị, rẻ rúng một cuộc tụ tập ô hợp. Tụ tập là tự phát bất chính. Người ta thường chỉ nói đến “sự tụ tập của cánh giang hồ tứ chiếng …” ! Sự tập hợp, ở đây, của lòng yêu nước biểu thị sự phẫn nộ trước việc đất đai thiêng liêng của tổ quốc bị xâm phạm, sao lại gọi là “tụ tập”. Gọi như thế là xúc phạm lòng yêu nước của nhân dân! Không ai có thể đồng tình!

Hồ Tây 10 tháng 12 năm 2007
Nhà văn – Cựu chiến binh
Phạm Đình Trọng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.

Nhân viên đài phát thanh Tiệp biểu tình phản đối việc nhà nước hóa truyền thông công cộng

Truyền thông độc lập (bài 1)

Trong tháng Hai 2026, chính phủ cánh hữu (Tiệp – nước Cộng hòa Séc) của Thủ tướng Babis đã quyết định: Từ 2027 các đài phát thanh truyền hình công cộng sẽ không sống vào tiền cước phí truyền hình do dân đóng, mà sẽ được cấp bởi ngân sách nhà nước, lấy từ tiền thuế.

Người Việt sẽ bảo: Thế thì sao lại phản đối? Dân sẽ đỡ phải đóng cước phí truyền thông, trong khi nhà đài vẫn được nhà nước chu cấp cơ mà?

Ngày càng nhiều người Việt Nam, Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu hoặc giàu có tìm cách rời nước ra đi định cư ở các nước khác, mang theo hàng triệu đô la. Ảnh: AI

Tầng lớp trung lưu Việt Nam và Trung Quốc trước làn sóng tập quyền

Trong các hệ thống chính trị tập quyền, nỗi lo lắng không phân bổ đều cho tất cả mọi người. Người nghèo thường đã quen với sự bất định; giới tinh hoa chính trị thì có đủ quan hệ để tự bảo vệ. Nhưng tầng lớp ở giữa – những người đã tích lũy được tài sản, học vấn và vị thế xã hội nhờ vào một thời kỳ tăng trưởng kinh tế chưa từng có – lại đứng trước một nghịch lý đau đớn: Họ có đủ để mất, nhưng không đủ quyền để được bảo vệ.

Đây chính là tình trạng của tầng lớp trung lưu ở Việt Nam và Trung Quốc ngày nay…

Tổng thống Trump và Tập Cận Bình trước cuộc gặp song phương tại nhà ga sân bay quốc tế Gimhae, ở Busan, Hàn Quốc hôm 30/10/2025. Ảnh: Daniela Torok/ White House

Trump đến Bắc Kinh: Những điều cần theo dõi

Chương trình nghị sự của thượng đỉnh lần này sẽ rất dài. Đài Loan, thương mại, an toàn hạt nhân, Iran, trí tuệ nhân tạo và đất hiếm đều có thể xuất hiện. Bề ngoài, cuộc gặp sẽ chỉ toàn những cái bắt tay và nghi thức. Nhưng bên dưới, đó sẽ là một cuộc thử sức mạnh trên ba mặt trận có liên quan chặt chẽ, nhằm xác định bên nào có thể chuyển đổi đòn bẩy thành lợi thế ngoại giao tốt hơn.