TNLT Đặng Xuân Diệu: Người anh yêu nước, thương đồng loại

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“TÔI MUỐN SỐNG – TÔI MUỐN ĂN CƠM” – Hãy Cứu Lấy TNLT Fx. Đặng Xuân Diệu!!!

Anh Fx. Đặng Xuân Diệu là một trong những người anh mà tôi rất tôn trọng, bởi nhân cách và con người của anh chỉ hướng về cái tốt lành. Tôi tiếp xúc với anh từ năm 2007, và tôi biết anh đáng được tôn trọng về những gì anh đã làm hồi đó.

Anh Diệu sống rất khắc khổ, không tự cho phép mình lãng phí vì nhiều người đang sống giữa xã hội này quá cần một chút nước, chút cơm,…từ chính những gì mình lãng phí. Anh là thành viên nhiệt tâm trong nhóm “Bảo Vệ Sự Sống-Chống Phá Thai”, là một thành viên gắn bó thân thiết với trung tâm trẻ khuyết tật 19/3, là một người con, người em mà trong họ hàng đều tôn trọng và kính phục. Tôi chỉ là thằng em được nhiều lần anh Diệu góp ý, tôi quý anh ấy và giờ tôi mới thực sự hiểu về cái nhìn thời đó về chế độ của anh.

Cùng với anh Diệu là anh Hòa, anh cũng đang lãnh 13 năm tù giam giống anh Diệu. Những người anh cho tôi những nhìn nhận đúng giờ đều đang sống trong sự độc ác, bạo hành,…và nguy cơ xâm hại đến sự sống ở nhà tù chế độ.

Nhiều câu chuyện mà tôi biết, tôi nghe về anh Diệu có lẽ kể nhiều trang giấy, nhưng hiện tại câu chuyện anh đang đối diện với cái chết làm tôi đau nhói và căm thù hơn về chế độ này.

“TÔI MUỐN SỐNG – TÔI MUỐN ĂN CƠM” là câu nói anh gào thét bấy lâu nay nhưng không ai thấu. Anh Trương Minh Tam chứng kiến cảnh đau thương trên bộc bạch: “Tôi khẳng định, cậu Diệu đang ở trong một tình trạng hết sức tồi tệ và trầm trọng. Những ngày gần đây trước khi tôi ra về, thì tôi cứ nghe cậu Diệu la hét rằng: ‘Tôi muốn sống’, ‘Tôi muốn ăn cơm nhưng tôi bị bóp cổ… thì làm sao mà tôi ăn được!’, ‘Hãy trả cho tôi cái quyền được ăn cơm’. Đó là tiếng kêu gào thống thiết tận đáy lòng của con người và tôi nghĩ cậu ấy đã mếm trải những nỗi tận cùng của nỗi đớn đau ấy”.

TNLT Trương Minh Tam vẫn lo lắng và đặt câu hỏi: “Tôi không thể biết là cậu ấy có thể chịu đựng được bao lâu nữa, nên khi tôi được về nhà tôi thấy niềm vui của tôi không được trọn vẹn một chút nào cả và tôi cứ mang nỗi buồn day dứt. Liệu chúng ta là một con người có lương tâm, có niềm tin và yêu mến Tự do, Hòa bình thì chúng ta có thể làm gì đó cho một con người kiên cường đấu tranh vì một sự tự do hay không?”

Một lần nữa tôi khẩn thiết các tổ chức dân sự trong và ngoài nước hãy lên tiếng nói cứu lấy anh Diệu, một con người yêu nước, thương đồng loại.

Tôi phản đối những hành động mạt xác, chì chiết, gông cùm mà trại giam số 5 Thanh Hóa đối xử với người anh của tôi.

Nguồn: FB Viet Khang

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.