Trần Khải Thanh Thủy! Nhà Văn Của Hiện Thực

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trần Khải Thanh Thủy! Nhà Văn Của Hiện Thực
Và Câu Hỏi Cho Những Người Cầm Bút?

Nếu tôi chết xin ghi lên huyệt mộ
Rằng “Đây là người yêu nước thương dân”
Dùng ngòi bút xoay đòn chế độ……

JPEG - 8.3 kb

Nội chỉ cần trích mấy câu thơ trên. Ta có thể thấy được cái dũng khí, cái tư chất đầy khí khái của tác giả. Chỉ cần mấy vần thơ trên, ta đã thấy được con người hiên ngang bất khuất của chị, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng… Chị coi nó như một giấc ngủ nhẹ nhàng vào lòng đất mẹ… Cái cảm khái đó, chỉ có những người anh hùng, có những hành động anh hùng vì đại nghĩa, vì nhân dân, nên họ dám đối mặt với cả cái chết, coi cái chết nhẹ nhàng như vậy. Cái khí phách này không thể có được những kẻ tầm thường, bỉ lậu.

Chị bộc bạch tấm lòng của chị, sẵn sàng đền nợ nước bằng sự hy sinh bình dị của mình. Chỉ cần dòng chữ duy nhất “xin được ghi trên huyệt mộ” đã nói lên tấm lòng chị đối với quê hương xứ sở, một sự cầu xin giản dị nhưng thật vĩ đại. Tình yêu quê hương đất nước trào dâng đến quặn đau rỉ máu, là cảm xúc bộc phát của một nhà thơ, một con người yêu nước chân chính, làm ra khi đang trên đường bị kẻ thù dẫn giải. Phải! ”Đây là người yêu nước thương dân”. Yêu đến độ dám hy sinh thân mình vì tình yêu đó! Thương đến độ bất chấp hiểm nguy, bất chấp đến tính mạng để dâng hiến đời mình cho tình thương đó! Chỉ có được ở những người anh hùng. ”Bảo vật” của quốc gia. ”Nguyên khí” của dân tộc mà thôi!

JPEG - 43.6 kb

Tình yêu nước thương dân của chị được dồn tất cả lên đầu ngọn bút, thứ vũ khí duy nhất mà chị sử dụng để chống lại cường quyền, thứ vũ khí mà kẻ thù phải run sợ, với một “sức khỏe” phi thường, với sự dồn nén căm phẫn uất ức đến trào dâng, chị chiến đấu chống lại kẻ thù bằng hàng trăm bài viết với hàng chục nghìn trang giấy chỉ trong một thời gian ngắn. Nghị lực ấy, sức khoẻ ấy nó được tiếp sức bởi lòng căm thù sâu sắc, bởi tình yêu nước thương dân nơi chị. Chứ đâu phải thế lực nào? Đâu phải vì động cơ thấp hèn vì tiền bạc vật chất! Như kẻ thù đã từng vu khống bịa đặt cho chị.

Cái sức khỏe kỳ diệu đó nó thể hiện trên từng trang web dân chủ điện tử. Chúng ta mở bất kỳ trang nhà dân chủ nào cũng đều thấy chị xuất hiện, với cách viết, lối hành văn độc đáo. Dứt khoát ngay thẳng, đi thẳng vào vấn đề chửi thẳng vào mặt kẻ phản dân hại nước, vạch trần những hành vi đê tiện, hèn hạ và dã man với những lời chua cay, ngoa ngoắt, nhưng rất xứng đáng, đúng với những hành vi bỉ ổi, đúng với cái thực trạng “. . . đi với ma mặc áo giấy” chứ chị không thêm thắt, hay vu khống vống lên, có ít xuýt ra nhiều. Họ, những kẻ Việt gian phản quốc đó, rất xứng đáng với những ngôn ngữ được chị dành cho trên cả hai phương diện nghĩa đen và nghĩa bóng.

Những sự kiện, những tin tức cũng rất trung thực, đáng tin cậy được chị đưa lên bài viết, bởi chính chị là nhân chứng, là chứng nhân tận mắt chứng kiến, hoặc giả những nạn nhân, những người bằng xương bằng thịt kể lại cho chị, những sự việc, những thảm cảnh mà cái chế độ thối nát này gây lên. Tất cả được chị nêu dẫn chứng một cách cụ thể, chứ không mù mờ lấp liếm, ù xoẹ như những bồi bút thường hay rêu rao biện luận. Nào là những tổ chức phản động! Nào là tài liệu tuyên truyền chống lại chính quyền nhân dân, nào là bắt quả tang, v.v… Danh không chính, thì phải tìm cách lửng lơ…. Thế nào là phản động? Không thấy chúng diễn giải cái chất phản động của những tổ chức đó! Xem nó phản lại ai? Chống lại ai? Những lời nói tuyên truyền của họ như thế nào? Tại sao họ chống lại? Không thấy những cái Loa ấy dám nêu đích thực như TKTT đã nêu trong bài viết.

JPEG - 68.7 kb
Dân oan miền Nam ra Hà Nội khiếu kiện.

Tài liệu tuyên truyền? Cũng không thấy nêu lên nội dung tài liệu đó tuyên truyền cái gì? Những tài liệu mà chúng vu cho các nhà dân chủ, sao nó giống với những điều mà hiến pháp 1992 của chúng qui định thế? Tự do ngôn luận. Phổ biến quyền làm chủ của nhân dân? Hướng dẫn cho dân oan, gõ đúng cửa những cái “mặt dầy” mặt thớt của những ông kẹ là cũng chống lại chính quyền nhân dân ư! Tố cáo tham nhũng, tố cáo oan sai! Cũng là chống lại chính quyền nhân dân sao? Vạch mặt chỉ tên lũ bán nước hại dân là chống lại dân? Ai dạy cho các ngươi điều đó. Ai cho quyền các ngươi được hành xử như vậy! Chỉ có bản chất của đảng cướp mới dám hành xử như vậy! Đưa lên mạng cho thiên hạ biết cái cách đối xử với dân như một tên đầu sỏ có máu mặt nào đó, khi bị dân oan chặn xe buộc phải nhận đơn. Nhưng khi thoát ra được y ngang nhiên ném qua cửa xe đơn của dân ra lề đường. Vậy đó là chống lại chính quyền nhân dân sao?

Bắt quả tang! Thật là nực cười, họ làm công khai, đường hoàng. Bởi những việc làm của họ là chính nghĩa. Nếu có phải bảo mật thì đó cũng là biện pháp nghiệp vụ, để tránh những con mắt xoi mói, lục soát theo dõi trơ trẽn của những cái đuôi, cái công cụ của đảng mà thôi. Song hành với lối viết đó, giọng văn của chị bao giờ cũng có chất “hài”. Cái hài mỉa mai, giễu cợt rất chi là sâu cay, làm cho kẻ thù điên cuồng, cay cú. Cái chất hài của chị, như mũi dao khoét sâu vào đúng chỗ hiểm của con ác thú. Tuy vậy chị không hề tỏ ra run sợ và chùn tay lên án những hành động bỉ ổi, hèn hạ của bọn ác quỉ đó. Chị lôi xềnh xệch chúng ra trước công luận với sự thách thức đầy ngạo nghễ. Vũ khí của chị chỉ là ngòi bút, quá chênh lệch với chế độ bạo tàn, với bộ máy công an mật vụ dầy đặc, được trang bị đầy đủ, với xích xiềng, với nhà tù và cả họng súng. Tất cả đối với chị chỉ là con “muỗi”.

Bởi trong chị có những sức mạnh còn mạnh hơn cả cái chết, mạnh hơn cả bạo tàn, đàn áp. Sức mạnh đó là niềm tin vào chân lý, bởi sức mạnh vì tình yêu nước thương dân. Chị tin vào trong cuộc đối đầu này. Chị là đại diện cho chính nghĩa chiến đấu với bạo tàn phi nghĩa. Đứng đằng sau chị là những người đồng chí của chị, là nhân dân, tuy do hoàn cảnh không dám ra mặt ủng hộ chị. Nhưng tôi tin rằng mọi người đều thầm cầu nguyện, khấn trời phật phù hộ cho chị. Nhất là những người dân nghèo khổ. Là cả thế giới của những lương tri, của những tấm lòng nhân ái, đứng về phía chị, che chở cho chị, ủng hộ chị tiếp thêm sức mạnh cho chị trong cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa này.

Đọc bài viết của chị, đôi khi ta bật cười bởi chất hài của chị. Nhưng khi đi sâu vào liên tưởng đến đời sống xã hội hôm nay, chúng ta thấy cái chất hài trong chị, nó cũng đã tràn đầy, phơi bày ra những cái “hài” rồi! Cả một xã hội trong cái sân khấu hài, tất cả đều sắm vai hài, mặt ai cũng được bôi nhọ lên chẳng ai cười được ai. Thật là chua cay và mỉa mai, khi cả cái xã hội này tôn vinh những giá trị ảo, luôn làm ngược những qui luật phát triển tự nhiên, như trồng cây ngược, cắm ngọn xuống đất. Cho bò thay mèo đi bắt chuột, được ăn cơm cá ngủ với người. Còn mèo thế chỗ của bò ra cày ruộng kéo xe.

Những cái tốt thì bảo đó là xấu xa, người ta tôn vinh cái xấu xa đểu giả, tôn thờ kẻ ác, ngu đần như thần Zơt. Không ngượng ngùng, không cắn rứt… sẵn sàng làm ghế cho những kẻ vô học… Làm tên phu khiêng kiệu cho kẻ dốt nát để được hưởng miếng đỉnh chung… Người ta tung hô, nuôi dưỡng cái giả dối, sống cùng cái giả dối như một lẽ đương nhiên, không hổ thẹn, người ta công khai giả dối, tâng bốc giả dối… để làm hành trang tồn tại với đời… để cố vá víu, che đậy… với nhân loại. Người ta xa lánh người tốt, người hay như xa lánh hủi, trong khi đó họ sẵn sàng lê thân đến luồn cúi kẻ vô học để cầu thân, để nhờ vả, để được che chở, đã ăn sâu vào tiềm thức của tầng lớp xã hội!

JPEG - 38.6 kb
Dùng ngòi bút xoay đòn chế độ…

Cái lối hành văn ”Dùng ngòi bút để xoay đòn chế độ” của chị, có tính chiến đấu rất cao, nó truyền nguồn cảm hứng đến cho những người yêu dân chủ, yêu tự do. Đã tạo lên một làn sóng các người mến mộ chị, khâm phục chị, lo sợ cho chị, bởi cái dũng khí của chị, sẽ dẫn chị đến cửa trại giam ngày một gần hơn, như một lẽ tất yếu. Sở dĩ kẻ thù chưa dám đưa chị từ nhà tù lớn vào nhà tù nhỏ. vì chúng còn đầu cơ cho con bài chính trị, diễn nốt màn kịch “dân chủ” với thế giới bên ngoài đang dở dang. Khi phi vụ đầu cơ đã xong xuôi trót lọt, thì việc giam nhốt chị, chỉ còn là thủ tục, chỉ còn là thời gian mà thôi. Vì vậy ta không có gì phải ngạc nhiên, không có gì phải lo lắng suy nghĩ. Bởi các chiến sĩ đấu tranh dân chủ đã xác định, việc vào tù, chưa phải là điều tệ hại nhất. Đối với chị, thì chị đã sẵn sàng dâng hiến hy sinh cho tổ quốc, việc bị cầm tù đối với chị chỉ là chuyện “nhỏ”.

Người cầm bút phải lĩnh vác trách nhiệm nặng nề của nhân dân giao phó, của lịch sử trao cho, phải thể hiện cái chí khí của người cầm bút, dùng ngòi bút của mình là công cụ như người nông dân dùng cày để cày ruộng, để giúp ích cho đời, cho người. Lúc tổ quốc lâm nguy, hữu sự, phải dùng ngòi bút của mình như một vũ khí chống lại bạo tàn, gian ác. Khi xã hội đầy rẫy những mâu thuẫn bất công, trái với đạo lý mà thánh hiền đã răn dạy, phải dùng ngòi bút của mình vạch trần những tội ác, những thế lực hắc ám. Trước là vì lương tâm của nghề cầm bút. Sau là báo đáp, trả công cho những người một nắng hai sương nuôi nấng họ lên người, biết cầm bút là biết được thiệt hơn, điều hay lẽ phải. Họ nên nhớ, họ là sự chắt lọc tự nhiên của dân tộc, tinh hoa của dân tộc, tài sản của dân tộc, thì hãy vì nhân dân, vì tổ quốc để trở về với chính nghĩa, trở về cội nguồn nơi sinh ra và nuôi nấng họ. Uống nước xin hãy nhớ nguồn! Ai ơi xin đừng vong ân bội nghĩa với đồng bào, với dân tộc sinh ra mình.

Nhưng tiếc thay! Hỡi những nhà văn, nhà thơ tội nghiệp và đáng trách, đa số họ không ý thức được điều đó. Khi họ đọc những câu thơ đầy chất nhân văn, đầy dâng hiến của nữ văn sĩ TKTT họ nghĩ gì? Họ thấy gì? Họ cảm nhận được cái gì? Trong tâm hồn thơ lai láng của họ có rung động! Có hổ thẹn có day dứt lương tâm hay không! Họ nghĩ gì! Khi nhận được hàng tháng những đồng tiền lương! Những đồng tiền mà đảng Việt gian, đã cướp của dân để bịt mồm che mắt họ! Họ nghĩ gì khi mải bon chen vào cái vũng bùn ngập ngụa, cái bả bẩn thỉu của những giải này giải nọ, của những chức danh bịp bợm, mà không bao giờ họ xứng đáng được hưởng, vì họ không phải phục vụ nhân dân, mà họ đang phục vụ, đang luồn cúi cung phụng cho một thiểu số thống trị. Họ đã vô ơn, quay lưng lại với sự bất công, thờ ơ vô cảm với nỗi đau của dân, những người đã nuôi nấng chắt chiu cho họ. Cái chức danh”Nghệ sĩ nhân dân” chỉ thực sự xứng đáng cho những ai vì nước vì dân . Chỉ có TKTT mới xứng đáng nhận được phần thưởng đó do chính nhân dân trao tặng cho chị mà thôi.

JPEG - 43 kb

Trần Khải thanh Thủy bị giam cầm, từ nay trên văn đàn dân chủ sẽ vắng bóng những bài viết đầy sức chiến đấu của chị. Nhưng hình ảnh của chị, tấm gương của chị lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí mọi người. Để Trần Khải Thanh Thủy, lúc nào cũng luôn luôn ở bên cạnh chúng ta. Tôi xin đề nghị, các trang nhà dân chủ, dành những trang chân trọng nhất, để liên tục đăng lại những bài viết của chị, mở những mục ý kiến hay những lời bình về bài viết của chị. Tiếp sức, sao cho sức sống mãnh liệt của chị, ngọn đuốc Trần Khải Thanh Thủy sẽ không bao giờ tắt. Như một tấm gương để mọi người noi theo. Để kẻ thù của chúng ta phải cúi đầu run sợ trước vũ khí sắc bén của chị. Để cho những văn sĩ, trí thức hãy còn u mê tăm tối… hồi tâm chuyển ý, thực hiện trọng trách và trách nhiệm của mình, dùng ngòi bút làm vũ khí, cùng với nhân dân đấu tranh lật đổ chế độ bào tàn, phản dân hại nước. Đừng bi quan yếm thế như ai đó đã than vãn:

Bút đào huyệt giấy để chôn mình dần

Hãy noi theo những tấm gương của cha ông mình, những sĩ phu yêu nước như Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Khuyến, Nam Cao, Ngô Tất Tố… Như Nguyễn Chí Thiện, Dương Thu Hương, Trần Khải Thanh Thủy… hôm nay, để làm rạng danh tên tuổi, không hổ thẹn với non sông. Xin hãy:
Bút Làm Nên Sử Để Ghi Danh Mình

Hà Nội 25-4-2007
Diệp Quang Thanh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm. Ảnh: Getty Images

Vươn mình bằng công an?

Hơn một năm qua, người ta được mời gọi tin vào một khẩu hiệu lớn: Việt Nam bước vào “kỷ nguyên vươn mình.” Nghe như một lời hứa về cải cách, công nghệ cao, tăng trưởng nhanh và một nhà nước phát triển biết nhìn về tương lai. Nhưng qua hai phát biểu gần đây của ông Tô Lâm đã để lộ một thứ đáng quan ngại hơn câu khẩu hiệu. Đó chính là bản năng say mê quyền lực của ông.

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.