Trắng tay sau canh bạc tại Đà Nẵng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi bị cách chức Bí thư Thành ủy Đà Nẵng cũng như mất luôn ghế ủy viên trung ương vào đầu tháng 10, 2017 vừa qua, “thái tử đảng” Nguyễn Xuân Anh tưởng chừng như được yên thân với bản án mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng xoa tay tự khen: “vừa nghiêm khắc, vừa nhân văn”. Nhưng ngón đòn của ông Trọng chưa dễ dàng dừng lại ở đó. Thâm ý của ông ta nằm trong 3 chữ “chỉnh đốn đảng” mà lâu nay nhiều đảng viên coi như một trò hề vô vọng nhưng lại là chuyện mà ông quyết tâm theo đuổi trong nhiệm kỳ 2 này.

Chưa đầy 2 tháng sau khi lột chức Trung ương đảng của Nguyễn Xuân Anh, ngày 24 tháng 11 trong một phiên họp mang tính thủ tục, Hội đồng Nhân dân TP Đà Nẵng đã “nhất trí” bỏ phiếu bãi nhiệm chức vụ chủ tịch và đại biểu HĐND của Nguyễn Xuân Anh. Như vậy, con đường hoạn lộ của kẻ từng được ca tụng là hạt giống đỏ của đảng hoàn toàn bị cắt đứt, bất kể những hy vọng vào thân thế “nguyên ủy viên bộ chính trị của người cha là ông Nguyễn Văn Chi.

JPEG - 63.6 kb
Ông Nguyễn Xuân Anh (trái) và ông Huỳnh Đức Thơ. Ảnh: Vietnamnet.

Nếu so sánh với vụ kỷ luật Đinh La Thăng hồi tháng 5, 2017, người ta thấy có nhiều cái khác nhau lý thú. Cho dù ông Thăng bị mất ghế Bí Thư thành ủy Thành Hồ và mất luôn Ủy viên Bộ Chính trị nhưng Đinh La Thăng vẫn còn nằm trong Trung ương Đảng và giữ được chiếc ghế đại biểu quốc hội.

Ông Thăng còn được ân huệ “phân công” làm phó trưởng ban kinh tế trung ương, một chức vụ tuy hữu danh vô thực nhưng cũng gọi là có chức. Trong khi đó, ông Nguyễn Xuân Anh thì bị lột sạch, mất hết tất cả từ đầu đến chân. Nói cách khác là trắng tay, từ một bí thư thành ủy đầy uy quyền bỗng chốc phải “phấn đấu” làm lại từ đầu trong thân phận đầy tì vết của một đảng viên quèn tại Đà Nẵng.

Thật là trớ trêu và cay đắng cho con trai của “công thần” Nguyễn Văn Chi, một nhân vật cũng đã từng là ủy viên Bộ chính trị và Trưởng ban Kiểm tra Trung ương đảng của khóa XI (2006-2016). Nhưng lại càng trớ trêu hơn nữa là Nguyễn Xuân Anh bị mất hết chức vụ trong khi người phó bí thư đồng thời là chủ tịch Ủy ban Nhân dân Huỳnh Đức Thơ lại chỉ bị đảng cảnh cáo nhẹ nhàng. Ông Thơ còn được giữ nguyên chức vụ chủ tịch thành phố, mọi lỗi lầm trước đó coi như xí xóa.

Phải chăng đòn cay đắng mà Nguyễn Xuân Anh nhận được chính là do phe Huỳnh Đức Thơ mạnh hơn trong cuộc đấu tranh giành giựt quyền lợi kinh tế trong nội bộ Đà Nẵng. Do quá tự tin vào thế lực của mình mà Nguyễn Xuân Anh bị phe Huỳnh Đức Thơ gài độ cho vào tròng và bị thua đậm trong ván bài quyền lực.

Qua diễn biến này, ta có thể nhìn lại những sự thật bị che giấu dưới bức màn đoàn kết tốt đẹp trong đảng mà lúc nào những tay đầu sỏ cũng hô hào nhưng sẵn sàng phá vỡ bằng những cuộc đấu đá không nương tay.

Thứ nhất, nhìn sâu hơn, ai cũng thấy quả thật thế lực của Ủy viên Bộ chính trị hồi hưu Nguyễn Văn Chi không mạnh bằng thế lực của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đó là do ông Dũng được chống lưng bởi một hệ thống tay chân ở Miền Nam mà chính ông Dũng gầy dựng trong 20 năm làm việc trong bộ máy chính phủ (1996-2016). Do đó mà Đinh La Thăng dù đã tung hoành và gây ra biết bao thiệt hại tài chánh từ thời còn là lãnh đạo Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, vẫn có thể trụ lại trong đảng trong khi Nguyễn Xuân Anh lại trắng tay. Chưa đụng được Đinh La Thăng nhưng ông Trọng qua Ủy ban Kiểm tra Trung ương muốn chứng tỏ cho mọi người thấy mình vẫn còn đầy uy quyền khi ra tay triệt hạ con trai Nguyễn Văn Chi.

Thứ hai, qua sự kiện đấu đá này, không ai khác hơn Huỳnh Đức Thơ là đầu mối chính đã chỉ đạo đàn em gài bẫy để hạ bệ Nguyễn Xuân Anh. Nhưng vì Xuân Anh quá non nghề, lại háo thắng và tự kiêu nên bị lãnh đủ mọi chuyện bê bối của Đà Nẵng. Nhìn xa hơn, Nguyễn Xuân Anh chính là nạn nhân của vụ tranh chấp giữa nhóm Nguyễn Văn Chi, bố Nguyễn Xuân Anh với nhóm Huỳnh Đức Thơ trong việc ăn chia quyền lợi các dự án đất đai mà nổi bật nhất là dự án lấn biển và bán đảo Sơn Trà.

JPEG - 89.6 kb
Các đại biểu biểu quyết bãi nhiệm chức Chủ tịch HĐND TP Đà Nẵng đối với ông Nguyễn Xuân Anh. Ảnh: zing.vn

Thứ ba, cuộc chiến mà cuối cùng Nguyễn Xuân Anh thân bại danh liệt nói cho cùng chính là sự tranh giành quyền lực giữa các phe nhóm tại Đà Nẵng sau khi Nguyễn Bá Thanh từ trần. Di sản của Nguyễn Bá Thanh để lại không có gì khác hơn là những lời ca tụng hào nhoáng và những tha hóa quyền lực của một ông vua cộng sản địa phương mà những người đi sau như Thơ và Anh thừa hưởng. Cũng không thể không nói tới vai trò chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, dùng kỷ luật đảng để thanh lọc hàng ngũ không thuộc phe cánh mình một cách lộ liễu. Hay nói cách khác, đây chính là sự nhúng tay của ông Trọng tìm cách triệt hạ Xuân Anh, dằn mặt nhóm ông Nguyễn Văn Chi, trước khi có thể đụng tới cha con bí thư tỉnh ủy Rạch Giá.

Nói tóm lại, vụ án Nguyễn Xuân Anh là điển hình của vụ tranh chấp quyền lực tại địa phương và phe nào có chỗ dựa lưng ở Trung ương mà cụ thể là có sự bao che của Ban bí thư sẽ chiếm thế thượng phong. Huỳnh Ngọc Thơ chính là con bài của ông Trọng dùng để triệt hạ thế lực của nguyên uỷ viên bộ chính trị Nguyễn Văn Chi, từng được coi là đồng minh của Nguyễn Tấn Dũng trước đây.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”