Trạng thái nóng chảy NHÔM và ÓC

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vào đầu tháng 2 năm 2015, khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến thăm nhà máy nhôm Nhân Cơ, không hiểu trong tiệc đón tiếp phái đoàn có bia rượu không mà sau đó ông phán rằng: “Nhôm sản xuất xong sẽ bán tại chỗ cho các công ty có nhu cầu, làm sao có thể bán nhôm ngay khi còn đang nóng chảy để tránh lãng phí năng lượng nung nhôm khối trở lại trạng thái nóng chảy trong sản xuất thiết bị có dùng nhôm”.

Các chuyên gia nghe xong trong lòng đều xốn xang, rạo rực nhưng chẳng ai dám cười mà chỉ lấy tay che miệng gấp rút như thể có quá nhiều bụi trên sàn sản xuất. Nhiệt độ nóng chảy của nhôm là 660 độ C, trời ạ! Chưa có công ty nước nào có khả năng hay dám cho nhôm lỏng vào ống rồi cho chạy lòng vòng từ nhà máy này qua nhà máy khác. Hơn thế nữa, để tiếp tục lỏng thì dọc đường đun nó bằng cái gì?

Trong trường hợp nhà máy Nhân Cơ, các công ty dùng nhôm chế tạo hàng hoá đều ở cách xa Nhân Cơ hàng vài trăm đến cả ngàn cây số. Thủ tướng muốn bắt ống dài cỡ nào? rồi dân chúng dọc đường nung ống bằng củi? Còn nếu chở bằng xe thì đổ nhôm lỏng ở nhiệt độ 600 độ C vào thùng gì để chở đi? và làm cách nào để nhôm tiếp tục nóng trên đoạn đường mấy trăm cây số đó để khỏi phải nấu lại?

Thủ tướng có biết mình đang nói gì không? Nhôm lỏng chứ không phải cái gánh bán bánh canh, Thủ tướng ơi!

JPEG - 53.4 kb

Có cư dân mạng đọc xong tuyên bố đó bỗng nhắc lại: đã 40 năm rồi mà Thủ tướng vẫn nói chuyện như thời còn làm y tá. Kiểu nói này chẳng khác gì lời khoe của rất nhiều cán bộ giảng chính trị hồi đó: Khi đánh Mỹ, máy bay của chúng ta do Liên Xô viện trợ rất hiện đại. Loại máy bay này đa năng đa hiệu, có thể đứng núp sau các đám mây lớn, chờ máy bay đế quốc Mỹ đi ngang thì ta mới xông ra đánh du kích.

Sau một mớ phát biểu linh tinh khác, Thủ tướng cũng để lại một lời dặn vàng ngọc trước khi ra về: “Các vấn đề về môi trường không được chủ quan”.

Các chuyên gia kỹ thuật lại ngẩn người. Thế ai đã quyết định cho xây “quả bom bùn đỏ” này trên đầu mấy chục triệu dân sống dọc hạ lưu và dùng nước sông Đồng Nai để uống, bất kể các khuyên can của giới chuyên gia Việt Nam? Ai đã ký quyết định bịt miệng họ rồi tuyên bố “Đây là chủ trương lớn của đảng”?

Các kết toán kinh tế hiện nay, dù là số liệu do nhà nước cung cấp, đều cho thấy các phân tích hậu quả của giới chuyên gia Việt đang trở thành hiện thực — càng làm càng lỗ và càng tàn hại môi sinh. Đó là chưa kể hiểm họa các khu biệt lập của “công nhân” Trung Quốc ngay tại Nóc Nhà Đông Dương.

Nguồn: DienDanCTM

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.