Úc sẵn sàng đón nhận các nhân viên ngoại giao từ tòa đại sứ Lybia xin tị nạn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hiện Chính phủ Úc đang sẵn sàng đón nhận các nhân viên ngoại giao chủ chốt từ tòa đại sứ Lybia xin tị nạn và ly khai khỏi chế độ của Gaddafi.

Chỉ 1 tiếng sau khi Đại sứ Lybia tại Canberra là Musbah Allafi được Bộ Ngoại giao Úc triệu tập để bày tỏ sự phản đối của Chính phủ về sự đàn áp dân thường tay không tấc sắt trong các cuộc biểu tình, tùy viên chính trị sứ quán Lybia, ông Omran Zwed, đã xin tị nạn và rời bỏ chế độ độc tài này.

Ông Omran Zwed đã nói chuyện với một đám đông người Lybia sống tại Úc phía trước tòa đại sứ là “Chúng tôi nay đại diện cho nhân dân Lybia chứ không còn ở phía những kẻ hiện đang cầm quyền nữa”. Ngay sau câu nói đó, thái độ của đám đông biểu tình đã chuyển ngay từ chỗ căng thẳng căm ghét sang hoan hỉ và mọi người cùng hô câu “Thượng đế tối cao” để bày tỏ sự vui mừng.

Bộ trưởng Ngoại giao Úc, ông Kevin Rudd, cho biết Chính phủ Úc đã đưa ra kế hoạch sẵn sàng nhận những người tị nạn chính trị từ tòa đại sứ.

JPEG - 29.5 kb
Người biểu tình trước Toà đại sứ Libya tại Canberra

Nếu các nhân viên tòa đại sứ Lybia tại Canberra đào tị thì đây sẽ là lần đầu tiên kể từ năm 2005, khi anh Chen Yonglin, tùy viên thứ nhất (chính trị) đào tị từ tòa lãnh sự Trung quốc tại Sydney. Trước đây cũng đã có trường hợp đào tị từ tòa đại sứ Liên Xô hồi những năm 50 khi còn chiến tranh lạnh.

Ông Rudd đã đưa ra lời cảnh báo rằng chế độ Gaddafi sẽ phải chịu trách nhiệm nặng nề về các tội ác chống lại loài người nếu đàn áp dân chúng, còn bà Julia Gillard thì cho biết hiện đang có kế hoạch sơ tán 105 công dân Úc đang ở Lybia.

Hiện đang có rất nhiều nhân viên ngoại giao Lybia từ bỏ chế độ khắp nơi trên thế giới. Các nhân viên cao cấp tại các tòa đại sứ Lybia ở Trung Quốc, Malaysia, Indonesia, Ấn Độ, Ba Lan và tại Liên đoàn Ả Rập đã bỏ chế độ, toàn bộ đoàn ngoại giao Lybia tại Liên Hiệp Quốc cũng đã bỏ chế độ.

Hiện tình trạng đàn áp của chế độ độc tài sắc máu Gaddafi là nặng nề nhất so với các nước khác trong đợt đấu tranh đòi dân chủ đang trải rộng tại vùng Trung đông. Nếu chế độ này đàn áp thẳng tay sẽ có rất nhiều người chết.

Ông Rudd đã kêu gọi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc cần lên tiếng mạnh mẽ để ngăn một cuộc đàn áp như vậy tại Lybia.

Cộng đồng người Lybia tại Úc cũng đang kêu gọi Thủ tướng Úc, bà Gillard, có động thái can thiệp giúp đỡ người Lybia đang bị đàn áp trong nước.

Việt Thịnh tường trình từ Úc

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.