Vài chuyện bên lề cuộc diễn binh Bắc Kinh ngày 3 tháng 9

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau một loạt tin tức, hình ảnh, phóng sự rồi đến không biết bao nhiêu bài bình luận, xã thuyết ca tụng cuộc đại thành công của buổi lễ diễn binh ở Bắc Kinh ngày 3 tháng 9 trên hệ thống truyền thông lề phải của Trung quốc, thì cũng ngay buổi chiều hôm đó đến lượt phía lề trái lên tiếng về buổi diễn binh này.

Trước hết, trên mạng xã hội Sina Weibo nhiều người cùng đặt ra một câu hỏi tại sao khi đứng trên xe đi ngang các đoàn quân, Chủ tịch Tập Cận Bình đã đưa tay trái lên chào theo kiểu nhà binh, tại sao không là tay phải như tất cả các vị tiền nhiệm của ông Tập, hay là ông Tập là người thuận tay trái nên chào như thế cho tiện chứ câu nệ gì vào cái chuyện tay trái, tay phải làm gì cho mệt.

Vì hình ảnh trên trang mạng Weibo là hình thật lấy từ màn hình TV trực tiếp buổi lễ diễn binh và bên cạnh hình ảnh đó không có đả kích nào đối với ông Tập, nên những câu hỏi nêu trên vẫn còn được để yên trên mạng Weibo. Truyền thông nhà nước đã lên tiếng giải thích rằng đó chỉ là một cử chỉ đơn thuần để chào đoàn quân mà thôi.

Có lẽ nhận thấy lời giải thích này không ổn, nên ngay sau đó truyền thông nhà nước còn mượn một câu “Cát sự thượng tả, hung sự hữu” của Lão Tử để giải thích thêm. Theo tập tục ngày xưa ở Trung quốc thì những người trị nước an dân thích hướng bên trái, chỉ khi nào chiến tranh mới thích bên phải. Chào bằng tay trái là không thích dùng vũ lực. Sự giải thích này quá ư là hàm hồ, nên cư dân mạng ở Hoa lục nhảy vào luận chiến mỗi lúc mỗi đông, khiến Ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Trung quốc phải ra lịnh cấm không cho trang mạng Weibo đăng tải những gì liên quan đến chuyện chào tay trái hay tay phải nữa.

Thêm một chuyện khác nữa là trong đoàn quân diễn binh có 17 nước gởi quân đến tham dự. Điều này đã được báo đài lề phải của Bắc Kinh ca tụng hết lời, và cuối cùng kết thúc bằng một câu: “Hãy mở mắt mà nhìn đoàn diễn binh hoành tráng có sự tham gia của quân đội 17 quốc gia khác thì đố ai có thể cô lập Trung quốc được”. Đám dư luận viên thì lên tiếng xỉ vả các quốc gia như Mỹ, Anh, Pháp, v.v… không gởi quân đến tham gia diễn binh. Luận điệu của các dư luận viên Trung Quốc cho rằng, lẽ ra những nước vừa kể phải gởi quân đến diễn binh ăn mừng chiến thắng, nhưng họ không gửi vì bây giờ những nước đó đã gia nhập phe trục Nhật-Đức-Ý để chống lại Trung quốc, nhưng không đời nào mà nhân dân Trung quốc khuất phục trước bọn chúng; và rằng, nhân dân Trung quốc cám ơn các quốc gia gởi quân tham gia diễn binh, còn những nước được mời mà không gởi quân đến tham gia thì phải nhớ tên cho kỹ.

Bắc Triều Tiên là nước nhận rất nhiều viện trợ của Trung quốc, thế nhưng vào phút chót Bình Nhưỡng đã không gởi quân đến tham gia diễn binh theo như đã hứa. Đám dư luận viên cay cú đề nghị từ nay về sau Trung quốc đừng cho Bắc Triều Tiên thêm xu nào nữa.

Các mạng lề trái liệt kê 17 nước đã gởi quân tham dự diễn binh theo thứ tự A, B, C là Afghanistan, Belarus, Cambodia, Cuba, Egypt, Fiji, Kazakhstan, Kyryz, Laos, Mexico, Mongo, Pakistan, Russia, Serbia, Tajikistan, Vanuatu và Venexuela; cùng với lời bàn rằng, ngoại trừ Nga, 16 quốc gia còn lại đều là nước nhỏ và nghèo. Trong thế chiến thứ hai các nước đó không đánh nhau với Nhật, nhưng nay gởi quân đến diễn binh ăn mừng chung 70 năm chiến thắng phát-xít Nhật, mục đích của những nước đó là muốn nhận thêm tiền viện trợ của Trung quốc mà thôi.

Gọi là đoàn quân cho oai, chứ Afghanistan chỉ gởi 3 binh sĩ, Fiji và Vanuatu thì đông hơn một chút, mỗi nước được 7 người. Nếu có một lời khen nhà nước về cuộc diễn binh này thì đó là đã làm cho bầu trời Bắc Kinh quang đãng, ít bị ô nhiễm hơn mọi ngày một chút, nhờ vào việc cấm xe cộ lưu thông, cấm các nhà máy phun khói, nhưng sau đó thì mọi chuyện trở lại như cũ.

Theo các chuyên gia theo dõi về hoạt động Internet ở Hoa lục thì cư dân mạng ở nước này ngày càng có kinh nghiệm hơn trong việc đưa ý kiến của mình lên trang mạng xã hội, để không bị nhà nước bắt và cũng khó mà bắt rút các ý kiến đó xuống. Nếu gọi đây là một cuộc đấu trí của cư dân mạng trước một nhà nước Cộng sản độc tài Trung quốc thì cũng không sai.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”