Vài dòng nhân chuyện Lê Anh Hùng được thả

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chả biết trường hợp Lê Anh Hùng gọi là gì? Gọi là trả tự do cũng đúng nhưng sẽ có người cãi: vào trại tâm thần là để “chữa bệnh”, sao gọi là trả tự do? Nhưng gọi là xuất trại thì không ổn vì có ai điều trị bệnh tâm thần chỉ trong 12 ngày, có mà Việt nam giỏi nhất thế giới về khoản tâm thần học. Hay gọi là phóng thích? He he, cũng không ổn nốt. Thôi thì cứ tạm gọi là thả như thả gà thả vịt vậy.

Mấy hôm nay có nhiều tin vui. Hôm qua thì Nguyễn Thị Oanh với đứa con trong bụng được thả. Trước đó 1 tuần, Nguyễn Quốc Quân, công dân Mỹ được thả sau chín tháng rưỡi bị giam. Kể ở Việt Nam ta có nhiều chuyện hay thật. Thích thì bắt chơi, không có cớ bỏ tù được thì thả ra. Không biết ở các nước khác, những trường hợp như thế này nhà chức trách có phải bối thường không hay cũng mông muội như ta. Nghe nói Nguyễn Quốc Quân khi bị bắt chỉ có một quyển sách triết và chín trang nói về “kỹ năng mềm”. Máy tính thì trắng, chẳng có dữ liệu nào.

Mình cũng vậy, cũng tới 4 lần bị bắt tuy chưa đêm nào phải đập muỗi trong trại. Trong đó có lần công an vào tận nhà bắt khiêng lên xe như là bắt tội phạm nguy hiểm, tới mức không cho rửa mặt không cho mặc quần áo. Ra đến công an Thanh Trì mới biết lý do vô cùng đơn giản là họ nghi mình đến tham gia cuộc họp mặt tôn vinh phụ nữ nhân ngày 8/3. Giấy triệu tập he hé cho mình xem, đọc nhanh nhớ được dòng ghi lý do “kích động biểu tình”. Mình giở luật tìm mãi, không thấy tội danh nào gọi là “kích động biểu tình” mà chỉ thấy ghi công dân có quyền biểu tình. Thế mới lạ.

Dân biểu tình đã quá quen với chuyện bị bắt, người một vài lần, người còn nhiều hơn minh. Ngồi trên xe bus nhắm trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà thẳng tiến mà ai cũng hớn hở, phơi phới. Người nói chuyện râm ran, hò hát, người thì gọi điện cho người quen “khoe” đã bị bắt. Chợt nhớ đến câu thơ của Phạm Tiến Duật:

Đường ra trận mùa này đẹp lắm.

Rồi bác Hữu (họ Tố) nhà thơ cách mạng hàng đầu viết:

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai.

Lại nhớ hồi mình viết đơn xin trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ, cũng bị mời đi làm việc 1 ngày. Trong giấy mời ghi lý do là liên quan đến ANQG. Chữ viết khó đọc, mình chỉ vào 4 chữ viết tắt hỏi cái gì đây thì được giải thích đó là “an ninh quốc gia”. Nghe kinh quá, cứ như mình mua sắm vũ khí, tuyển mộ quân khởi nghĩa đến nơi. Mà lạ thật, công dân bày tỏ nguyện vọng mà lại nguy hại đến an ninh quốc gia. Nhưng mình tự an ủi, cái lạ đó đã ăn thua gì. Ở thời buổi này, có nhiều chuyện lạ gấp trăm ngàn ấy chứ, thế nhưng nó vẫn cứ xảy ra, như chuyện Lê Anh Hùng vào trại là một ví dụ, mà đâu chỉ một lần.

Sớm nay, 3 xe con chở mẹ Lê Anh Hùng và bọn mình lên trại tâm thần. Tụi mình phải chờ làm thủ tục khá lâu đành đứng ở khu vực cổng tán chuyện và nói chuyện với bệnh nhân tâm thần. Hôm nay có một số bệnh nhân tâm thần được gia đình đón về ăn Tết, thấy trại phát cho mỗi người một túi quà. Đến 10 h 30 mới thấy Hùng đi ra nhưng không thấy có túi quà như mọi người. Vậy là Lê Anh Hùng của chúng ta không phải xuất trại với tư cách “bệnh nhân tâm thần”.

Về đến nhà, bác Trần Mạnh Hảo gọi điện chúc mừng “người tỉnh nhất nước bị nhốt vào trại tâm thần được thả ra”. Tại sao bác Hảo gọi Lê Anh Hùng là người tỉnh nhất nước? Mình đoán là bác í ngầm nhắc đến vụ đơn tố cáo gì đó của Hùng. Nghe nói kinh khủng lắm. Nhưng thôi, biết chết liền.

5/2/2013

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.