Văn tế tưởng niệm 74 chiến sĩ hy sinh bảo vệ quần đảo Hoàng Sa năm 1974

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nỗi hận giặc sôi gan chiến sĩ, quyết hy sinh nào kể chi thân;

Lòng yêu nước nung chí anh hùng, trường tranh đấu chẳng chờ chi tuổi.

Quyết một phen phanh xác quân thù,

Liều trăm trận đền ơn sông núi.

Nhớ các anh xưa

Tuấn tú khôi ngôi,

Thông minh lanh lợi.

Ruộng đồng cùng nương rẫy, bờ tre xóm bãi, cày cấy sớm trưa;
Mấy trăm năm chuyên cần, hai vụ mùa màng, mở mang lễ nghĩa.
Trời biển Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên,

Bao thế hệ, nguyện thề, giữ đất giữ biển, giữ chủ quyền người Việt.
Tình anh em mặn mà, đằm thắm, trông nước non vời vợi, hẹn ước đinh ninh;

Tuổi thanh xuân hăng hái, nồng nàn, nhìn tháng ngày tương lai, mong chờ phơi phới.

Rằng hay,

Hàng trăm năm giữ đảo, đào giếng, dựng chùa, lượm thu sản vật,

Chinh phu bao lớp, đem thân tạc định giữa thiên thanh.

Mấy người đi, được mấy kẻ về?

Linh thiêng hóa thành chim báo dữ.

Giặc cướp đảo lăm le, tấm thân này nào há tiếc,

Lũ bá quyền hùng hổ, mưu gian nọ hãy diệt trừ.

Sóng dâng trào, lao mình trong mưa đạn, hiến thân cho nước nào quản nguy nan;

Biển nổi giận, cản bước chiến hạm thù, quyết liệt tấn công, sá gì đêm tối.

Người xông lên đảo, nhảy vào vòng vây, xả súng chống trả, làn khói đạn che mặt trận đen sì.

Người hướng mũi tàu, xông giữa quân giặc, ngang dọc tấn công, dòng máu đỏ thắm loang miền biển cả.

Trúng thương, bị đạn, vẫn hiên ngang chống lũ hung tàn.

Hạm vỡ, tàu chìm, nghĩa khí quyết không rời trận địa.

Thân chiến binh, phơi xác bãi sa trường, khói sóng mù khơi mông mênh bể nội.

Hồn chiến sĩ chơi vơi miền u tịch, mây trôi gió nổi, lãng đãng quê hương.

Giận vì bọn xâm lược, để lại con thơ mẹ già, ưỡn ngực ra chống giữ;

Cảm thay lòng ưu ái, đem theo chí lớn súng gươm, sống mái với quân thù.

Giáp Dần 74, nhật nguyệt Hoàng Sa bi tráng đi vào lịch sử,

Giáp Ngọ hôm nay, Núi sông,Trời biển, hào hùng ghi nhớ công ơn.

Hỡi ôi!

Vì nước, vì non,

Không danh, không lợi.

Nam nhi đại chí, nghìn xưa chẳng thẹn với tiền nhân;

Dũng sĩ nêu gương, vạn kiếp còn soi cho hậu bối.

Bài văn khóc anh hùng, xót thương chiến sĩ, ngâm nga giảng đường, ngờ đâu hợp với những người nay!

Cuốn sử Việt vẻ vang, Văn Thà, Thành Trí, giảng mãi không thôi, oanh liệt sẽ thêm vào nhiều trang mới.

Cuộc đời tuy ngắn ngủi, danh trượng phu còn mãi với giang sơn,

Công nghiệp chưa hoàn thành, nợ nam tử đã đền cho đất nước.

Nay xin truy điệu, 74 chiến sĩ Hoàng Sa, ngậm ngùi bấy: họp trước hương trầm,

Rày đã thương cuộc, 40 năm là một chốc, cảm phục thay: ghi trong tim óc.

Cuộc đấu tranh còn đương tiếp diễn, khôn thiêng phò đất mẹ, giữ vững chủ quyền, nền độc lập, cảnh vinh quang chắc chắn sẽ thành…

Khúc khải hoàn chưa biết sớm hôm, linh ứng giúp giang sơn, nâng cao khí phách, cuộc tự do, dân cường thịnh, thậtkhông mấy nỗi.

Ô hô!

Thương nhớ mãi ngàn năm,

Bao chiến binh giữ đảo Hoàng Sa,

Những linh hồn Việt Nam bất tử !

Phước Thu – Khắc Mai phụng soạn, GS Vũ Khiêu hiệu chỉnh

Nguồn: Bauxite Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”