Vị hôn phu của tôi đón sinh nhật lần thứ 30 của anh trong nhà tù Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Dân Luận: Trong tháng 9 này có rất nhiều sinh nhật của những blogger và nhà hoạt động xã hội nổi tiếng ở Việt Nam, và tất cả những người này đều đang đón sinh nhật trong tù hoặc trại tạm giam: Đó là anh Lê Quốc Quân (13/9), chị Tạ Phong Tần (15/9), anh Nguyễn Tiến Trung (16/9), và anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (23/9).

Xin được chuyển tới độc giả bài viết kêu gọi cộng đồng quốc tế hành động vì tự do và công lý cho những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam trên blog Amnesty USA của Nguyễn Thị Hường, vợ chưa cưới của Nguyễn Tiến Trung, như một lời nhắn với các anh các chị rằng: Chúng tôi không quên các anh, các chị!

JPEG - 41.1 kb

5 years,
your voice I couldn’t hear
your smile I couldn’t see
My heart filled with memories
and the shared moonlight, only…

Tôi viết những dòng chữ này với nỗi buồn vô hạn, khi được biết chồng chưa cưới của tôi, Nguyễn Tiến Trung, một tù nhân lương tâm ở Việt Nam, đã không được trả tự do trong đợt ân xá mới nhất của chính quyền Việt Nam đánh dấu ngày Quốc Khánh mùng 2 tháng Chín. Chỉ có 5 tù nhân “xâm phạm an ninh quốc gia” được thả dịp này, và trong số đó chỉ có một người là bất đồng chính kiến nổi tiếng – blogger Phan Thanh Hải (được biết tới dưới bút danh AnhBa SG) – một thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do – người mà án tù cũng sẽ hết hạn vào cuối tháng này.

Cha mẹ Trung ghé thăm anh vào mùng 5 tháng Chín trong có 30 phút, không đủ thời gian để Trung liệt kê những cuốn sách mà anh muốn cha mẹ gửi vào cho mình. Như thể anh không trông đợi gì việc sẽ được ra sớm. Ngày 16 tháng Chín, sinh nhật của Trung, đang tới gần. Và tôi thật đau lòng khi nghĩ đến việc Trung phải đón sinh nhật 30 tuổi của mình ở trong tù.

Trung bị kết án năm 2009 vì “tuyên truyền chống nhà nước Xã hội chủ nghĩa” và “tổ chức lật đổ chính quyền nhân dân”, bởi anh đã viết những bài viết phản biện và là nhân vật lãnh đạo của một số tổ chức chính trị hòa bình / bất bạo động ở Việt Nam. Trước khi anh bị bắt, anh đã bị buộc phải nhập ngũ, mặc dù anh đang làm việc toàn thời và đang theo học một khóa MBA ở Việt Nam.

Trung bị loại khỏi quân ngũ vào ngày 6 tháng Bảy năm 2009, chỉ một tháng trước khi thời hạn quân ngũ hết hạn, để rồi bị bắt giam vào buổi sáng hôm sau, ngày 7 tháng Bảy. Trung mới 25 tuổi khi anh bị buộc phải nhập ngũ. Anh sẽ sang tuổi 30, đau đớn thay, ở trong bốn bức tường của nhà tù.

JPEG - 97.4 kb

Theo chiều kim đồng hồ ở hàng trước: Chị Tạ Phong Tần, Nguyễn Tiến Trung, Trăng Đêm, Trọng SG, Huỳnh Công Thuận, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (ảnh: Phan Thanh Hải – Anh Ba Sài Gòn).

Trung chỉ là một trong hàng trăm trường hợp những người bất đồng chính kiến chính trị và blogger độc lập phải đối mặt với sự quấy rối và bắt giữ tùy tiện ở Việt Nam. Trên Facebook, những người bạn đã chia sẻ với nhau một tấm ảnh vào năm 2008 của một thời vui vẻ đã xa.

Trong tấm hình được chụp bởi Phan Thanh Hải, Trung và các blogger khác như Điếu Cày và Tạ Phong Tần đang thưởng thức trà đá vỉa hè ở Sài Gòn. Năm năm sau, 2013, bốn trong số họ đang ở trong tù – Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Nguyễn Tiến Trung và Phan Thanh Hải. Hai người khác đã phải rời bỏ Việt Nam. Còn hai người còn lại vẫn ở Việt Nam thì đã và đang bị chính quyền quấy rối.

Điều xảy ra với nhóm blogger trong hình là ví dụ sống động cho tình trạng mà blogger Việt Nam đang phải đối mặt: Cuộc sống chỉ dễ dàng nếu bạn nhắm mắt và ngậm miệng; những ai dám có suy nghĩ độc lập và cất tiếng nói – vâng, chỉ đơn giản là cất tiếng nói lên suy nghĩ của mình và kết bạn với những người có cùng suy nghĩ – sẽ thấy tự do và an toàn của mình bị đe dọa bởi sự trả thù của nhà nước.

Nhưng nhìn vào những khuôn mặt thân thiện và những nụ cười tươi sáng đó – ai dám nói họ là kẻ thù của nhà nước? Tất cả những gì họ làm là dám thách thức quyền lực [của nhà nước độc tài], với sự dũng cảm và thông minh của họ, vì quyền của người dân Việt Nam. Thế nhưng những chính quyền độc tài luôn sợ hãi trước những cái đầu độc lập, khi mà con đường chính nghĩa và hành động của họ lại lôi kéo được trái tim của người dân.

JPEG - 86.1 kb

Những người bất đồng chính kiến chính trị tại mỗi quốc gia luôn là thiểu số, một thiểu số có thể làm thay đổi lịch sử, nhưng vẫn là một thiểu số và dễ bị tổn thương. Họ cần những hành động đoàn kết từ cộng đồng quốc tế để bảo vệ an toàn và tự do cho họ. Đã 5 năm Trung phải ở trong tù, mặc dù tôi đã làm việc không ngừng nghỉ để tìm cách đấu tranh đòi tự do cho anh. “Con đường vòng cung của vũ trụ đạo đức thật dài”, thực sự là nó rất dài, cho những ai phải trải những năm tuổi xuân tươi đẹp của mình trong nhà tù, xa người thân yêu, chỉ vì dám nói lên suy nghĩ của mình.

Tôi đã chia sẻ câu chuyện của chúng tôi để kêu gọi sự chú ý của cộng đồng quốc tế và các tổ chức nhân quyền trên thế giới. Nhân dịp sinh nhật 30 tuổi của Trung, tôi một lần nữa khẩn cầu sự giúp đỡ của các bạn: Hãy cất tiếng và hành động đòi tự do cho Trung và bảo vệ những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam.

Nguồn: Danluan.org

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.