Vì sao cộng sản VN còn tồn tại?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Có quá nhiều câu trả lời cho câu hỏi này. Vì thế, đương nhiên không hẳn câu trả lời nào là đầy đủ. Mỗi câu trả lời đều chỉ nêu ra được một phần của bản chất sự việc.

Nhân dịp đầu năm mới và ngày sinh nhật đảng CSVN lạm bàn chút. Bài viết chỉ đề cập đến một phần, một góc nhỏ nguyên nhân. Vì sao mà đảng cộng sản Việt Nam còn tồn tại đến bây giờ và vẫn vững quyền cai trị đất nước.

Đó là lý tưởng cộng sản.

Lý tưởng cộng sản có còn trong con người những đảng viên cộng sản Việt Nam không? Lý tưởng ấy còn lớn không, lớn đến mức độ nó là nền tảng để giữ cho chế độ này không bị sụp đổ?

Xin thưa luôn rằng, không còn lý tưởng nào trong những người đảng viên CSVN ngày nay cả. Những bài báo, bài xã luận, bài viết sặc mùi lý tưởng kia thực ra chỉ là việc lừa đảo phải làm thôi. Nó như cách tuyên truyền của mấy ông đồng, bà cốt dựng lên câu chuyện thiêng liêng, thần thánh về một ngôi đền, một bà chúa. Để nhằm mục đích lừa thiên hạ lấy tiền, nếu như những ông đồng bà cốt ấy mà tin thần thánh là có thật, sự trừng phạt khen thưởng là có thật thì hẳn họ đã không dám bày vẽ đủ mọi loại lễ cầu, giải hạn để móc tiền của những người đi lễ.

Cộng sản VN ngày nay cũng vậy, không đảng viên nào tin vào lý tưởng CNXH, tư tưởng Hồ Chí Minh hay học thuyết Mác Ăng Ghen cả. Sự không tin đến nỗi các quan chức được đào tào ở trường chính trị cao cấp, ở học viện chính trị, trường đảng chỉ học qua loa có mặt rồi chạy chọt lấy tấm bằng làm vật tiến thân.

Giả sử chỉ một phần năm số đảng viên đảng CSVN ngày nay có lý tưởng, có niềm tin và đạo đức tôn thờ chủ nghĩa xã hội. Chỉ cần thế thôi, đảng CSVN sẽ sụp đổ ngay tức khắc bởi những xung đột và mâu thuẫn. Những đảng viên lý tưởng không thể nào đứng khoanh tay nhìn các đảng viên khác tham nhũng, dối trá, hủ hoá, ăn chơi xa hoa, hưởng lạc thú, tiền bạc nhiều hơn cả các ông chủ doanh nghiệp. Cuộc chiến đấu trong sạch về lý tưởng sẽ diễn ra không khoan nhượng và có thể kết cục tương tàn làm đảng cộng sản suy vong.

Nhưng những đảng viên đảng CSVN không hề có lý tưởng cao đẹp, đạo đức như họ tô vẽ. Đấy là sự tỉnh táo rất hợp thời của họ. Bởi nếu lý tưởng trong một xã hội băng hoại đạo đức như bây giờ, xã hội mà đại đa số dân chúng và đảng viên đều không hề có lý tưởng gì với đất nước. Xã hội trong guồng xoáy điên đảo lừa lọc, dẫm đạp nhau để kiếm tiền. Thì những kẻ có lý tưởng chỉ biến mình thành những kẻ tự cô lập mình và nhanh chóng bị cuốn trôi đi.

Công cuộc xây dựng đảng, làm trong sạch đảng của Nguyễn Phú Trọng đang diễn ra là thế nào ?. Phải chăng ông ta là một người lý tưởng, trong sạch mà một số ít người nghĩ vậy. Nếu đúng chủ trương Nguyễn Phú Trọng là như vậy. Những người đấu tranh dân chủ, đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp ngay tức khắc hãy bỏ đòi đa nguyên, đa đảng. Hãy chạy theo ông ta và tung hô thật nhiều, ủng hộ ông ta hết mình. Vì rút cục, nếu ông ta thực lòng muốn làm thế, sẽ dẫn đến cảnh nội bộ tương tàn khiến cộng sản sụp đổ sớm mà thôi.

Nhưng không dễ thế, Nguyễn Phú Trọng là một con cáo già quá am hiểu thực trạng của đất nước và nội tình đảng CSVN. Ông ta không mê muội để hăng hái bất chấp lao theo những lời khen ngợi. Ông ta tỉnh táo để nhắc nhở rằng đánh chuột không để vỡ bình, không được lợi dụng chống tiêu cực và tham nhũng để chống phá đảng. Ở đâu cũng có tham nhũng, thầy Đường Tăng đi thỉnh kinh đến đất Phật còn có tham nhũng. Hơn ai hết, ông ta hiểu rằng nếu mạnh tay quá sẽ thành phá đảng, nếu nhẹ tay quá cũng thành phá đảng.

Mạnh tay quá sẽ thành xung đột nội bộ. Nhưng nhẹ tay quá, không có biện pháp cảnh báo thì cả đàn đảng viên như bọn phá rừng ào ào vác rìu vác rừng chặt sạch chỉ khuân về nhà. Rừng không còn thì cũng hết lâm tặc. Có nghĩa những người cộng sản trá hình sẽ chẳng còn gì để kiếm chác nữa mà phải khoác bộ áo cộng sản.

Cái tài tình của Nguyễn Phú Trọng, cũng là cái vô đạo đức, vô lý tưởng và gian manh của Nguyễn Phú Trọng là ở chỗ ông ta biết cách chặn những con sói đảng viên tham lam tạm dừng lại, nhả bớt mồi cho đàn sói khác để giữ cho nội bộ được hài hoà.

Tức ông ta chẳng phải là một người lý tưởng, đạo đức gì cả. Thậm chí ông ta là bậc thầy của những kẻ vô đạo đức. Trước một bầy đồng bọn vô đạo đức và tham lam. Nguyễn Phú Trọng dương ngọn cờ trong sạch, đạo đức để che đậy chiêu bài dậy dỗ đám đàn em với thông điệp.

– Ăn vừa phải thôi còn có cái mà ăn, ăn hết thì ai còn theo đảng nữa, ăn còn nên để phần cho người khác để còn đoàn kết . Có thế thì đảng ta mới bền.

Chính vậy nên cuộc chống tham nhũng, tiêu cực của đảng do Nguyễn Phú Trọng phát động chỉ là phân bổ lại miếng mồi cho các đảng viên. Bởi thế Nguyễn Phú Trọng lo vỡ bình, lo mất đảng nếu làm quá. Trọng vừa chống vừa phải biện minh cả chuyện đất Phật có hối lộ để bào chữa cho bọn tham nhũng. Những phóng viên, nhà báo hô hào hưởng ứng nhiẹt tình công cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng hiểu rõ bản chất của cuộc chơi này của Trọng. Họ cũng toàn là những tay đâm chém nhiều vụ lấy tiền, lấy suất mua đất ưu đãi. Nên không bỏ qua cơ hội, mượn gió bẻ măng vừa lấy lòng Trọng vừa hăm dọa các đối tượng của Trọng.

Không có gì lạ, khi một số nhà báo im bặt ngừng tấn công Đinh La Thăng mặc dù họ đang hừng hực khí thế. Đơn giản vì mục đích của họ đã được mặt khác, đệ tử của Đinh La Thăng là Khoa Khàn hay còn gọi là Khoa Kengnam đã cho người mang tiền và rượu đến gặp những tay nhà báo chuyên nghê cơ hội này để gửi thông điệp đình chiến.

Cũng như bọn nhà báo, cánh công an cũng vậy. Họ làm theo Trọng ở mức độ nào đó, vì họ biết căng thẳng nữa là điều bản thân Trọng cũng không muốn vì lo ngại vỡ chế độ. Lực lượng công an làm đến mức nào đó rồi ngưng với lời gợi ý đưa đây một cục và chuồn đi.

Không có đảng viên nào có lý tưởng, đấy là mấu chốt của sự tồn tại của đảng CSVN đến giờ. Không có lý tưởng, những kẻ tham lam và đầy thủ đoạn này không bị xơ cứng trong ý thức hệ về đạo đức, về tư cách. Chúng chuyển mình rất dẻo thích hợp với thực trạng để tồn tại. Như một băng đảng Maphia, chúng không cần lý tưởng. Chỉ cần lợi ích đã khiến chúng gắn kết với nhau. Lợi ích được phân bổ hợp lý cho các thành viên, thế là chúng thành một khối tồn tại. Chúng chỉ có thể bị phá vỡ, tiêu diệt bằng một băng nhóm khác mạnh hơn, hoặc khi những nguồn thu cạn kiệt, chúng sẽ tự khắc tan rã. Maphia còn có thể bị diệt vong bởi một nhà nước quyết tâm xoá bỏ tội phạm

Còn bản thân đảng cộng sản Việt Nam đã là một nhà nước, bởi thế chúng không bị tiêu diệt bởi nhà nước, không bị tiêu diệt bởi băng đảng khác. Chúng chỉ bị diệt vong khi hết nguồn thu hoặc nội bộ tranh giành nhau đến mức tương tàn. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng CSVN biết rõ hai điều đó, nên ông ta đang hạn chế sự kiếm chác quá đà khiến nguồn thu bị cạn kiệt, ông ta đang kiềm chế các nhóm trong đảng phải nhân nhượng nhau khi vơ vét.

Đó là cái mà đảng CSVN gọi là nền kinh tế bao dung, nền chính trị ổn định, quan hệ xã hội hài hoà.

Nguồn: Blog Yêu quê hương Việt Nam, thích uống trà mạn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.