Vì sao ông Phạm Minh Chính công khai vụ khiển trách hai lãnh đạo tỉnh Tiền Giang, Kiên Giang?

Ông Phạm Minh Chính vừa khảo hạch lãnh đạo của hai tỉnh Tiền Giang và Kiên Giang về tình hình dịch Covid hôm 13/9/2021 và trình chiếu công khai trên TV nhằm đổ lỗi do địa phương thiếu kiểm soát, thi hành lơ mơ chỉ đạo của trung ương. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Theo dõi đoạn Youtube ngắn ngủi của VTV1 ghi lại một số nội dung chất vấn của Thủ Tướng Phạm Minh Chính với lãnh đạo của hai tỉnh Tiền Giang và Kiên Giang vào ngày 13 tháng Chín, với cách trả lời “ù ù , cạc cạc” về hiện tình Covid tại hai địa bàn này, khiến nhiều người thắc mắc: Tại sao CSVN lại cho công khai nội dung trả lời lúng túng của một số cán bộ địa phương và những “truy đuổi sát ván” của ông Phạm Minh Chính chưa hề có trước đây?

Từ xưa đến nay, những vụ gây ra sự bất nhất, lúng túng của trung ương lẫn địa phương đều được chế độ coi là “tối mật” nên cố bưng bít và giấu kín trong nội bộ để bảo vệ bộ mặt quyền lực cho cá nhân và chế độ. Sự giấu giếm ấy cũng nhằm mục đích cho người dân thấy đảng lãnh đạo không bao giờ sai và đoàn kết như một khối keo sơn. Chính hệ thống kiểm soát  độc quyền từ trung ương đến địa phương, những cán bộ thừa hành, dù là người đứng đầu hệ thống đảng như bí thư tỉnh, thành phố cho đến các quan chức trong bộ máy nhà nước đều chả có “kí lô” gì đối với những người chung quanh. Họ đều thuộc những phe nhóm ở trung ương có quyền lợi khác nhau và không bao giờ dám lấy quyết định riêng. Họ hoàn toàn tuân theo những chỉ đạo từ cấp cao hơn, trong tinh thần thường gọi là cả hệ thống chính trị vào cuộc trong mọi vấn đề và chính trị là thống soái.

Vì thế, khi ông Phạm Minh Chính cho công khai “truy bài” hai bí thư Kiên Giang và Tiền Giang là đã vượt qua quy luật trong hệ thống đảng: Không được bêu rếu cán bộ. Nhưng qua sự trả lời của hai  bí thư Tiền Giang và Kiên Giang đã tô đậm thêm mặt trái của hệ thống quyền lực đảng. Trên danh nghĩa các ông bí thư đứng cao nhất tỉnh, trên cả chủ tịch tỉnh nhưng nào biết gì đâu mà báo cáo trực tiếp với thủ tướng. Chẳng qua từ trước đến nay mọi chuyện đều do ban cán sự đảng sắp xếp, lo liệu tùy theo nhu cầu của tình hình chính trị. Ngay cả chuyện tăng giảm số ca dương tính hay số tử vong hàng ngày cũng thay đổi theo nhiệt độ của Bộ Chính Trị và nhu cầu Ban Tuyên Giáo Trung Ương. Giả sử một ngày nào đó tổng bí thư thắc mắc về các con số của Covid-19 thì thủ tướng làm sao trả bài thuộc, cũng phải mang tài liệu đàn em dọn sẵn ra đọc mà thôi.

Nhưng sở dĩ tại sao ông Chính lại chơi trò dí bài hai cán bộ cấp tỉnh như vừa qua vì trung ương  cũng như chính phủ muốn dùng sự ngu dốt của địa phương để đổ vấy trách nhiệm cho cấp dưới. Nói khác đi, ông Chính muốn người dân thấy một cách sai lệch rằng tình hình Covid trở nên tồi tệ là do địa phương thiếu kiểm soát và thi hành lơ mơ chỉ đạo của trung ương. Vụ cách chức chủ tịch ủy ban nhân dân TP.HCM Nguyễn Thành Phong vào cuối tháng Tám, 2021 là một ví dụ rõ ràng nhất về việc đem cán bộ đứng đầu ra tế thần, biện minh cho sự thất bại của cả hệ thống.

Nói tóm lại, buổi khảo hạch 2 bí thư tỉnh của ông Phạm Minh Chính chỉ là một kế hoạch cho dân xả-xú-bắp trước nỗi thất vọng về tình hình chống dịch tại thành phố HCM và các tỉnh phía Nam. Nó giải thích tại sao phải tiếp tục phong tỏa sau ngày 15/9 và đổ trách nhiệm này cho dàn cán bộ địa phương, một kiểu dân gian thường nói “lươn chê lịch ngắn.”

Đây cũng là dịp cho người dân Việt Nam thấy khi đụng chuyện quan trọng thì bộ máy cai trị của đảng CSVN cả trên lẫn dưới đều tệ hại như nhau.

Phạm Nhật Bình

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.