Việc đắc cử của ông Trump đe dọa nhân quyền trên thế giới

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

10/11/2016

Nhà độc tài Ai Cập Abdel Fatah al-Sissi bảo rằng ông là người lãnh đạo ngoại quốc đầu tiên gọi chúc mừng Tổng thống đắc cử Donald Trump. Ông ta có lý do chánh đáng: Khi gặp hai ứng viên tổng thống Mỹ tại New York vào tháng Chín này, ông Sissi bị bà Hillary Clinton phê bình về hồ sơ nhân quyền tồi tệ tại Ai Cập, trong khi ông Trump thì khen ông ta là “tay này tuyệt”. Văn phòng của ông Sissi có lời tuyên bố hôm thứ Tư: “Ai Cập mong rằng chính quyền của Tổng thống Donald Trump sẽ làm hồi sinh quan hệ Mỹ-Ai Cập.”

Nếu ông Trump duy trì đường lối mà ông đã định ra trong lúc vận động tranh cử thì sẽ có nhiều tuyên bố tương tự – và gia tăng đàn áp trong nhiều nước trên thế giới. Từ khi Tổng thống Wilson đem lập trường Mười Bốn Điểm đến hội nghị Versailles 1919 đến nay, Hoa Kỳ luôn là quốc gia đi đầu trên thế giới cổ xúy cho nhân quyền và dân chủ. Ông Trump có vẻ như sẵn sàng rời bỏ vai trò đó.

JPEG - 62.5 kb
Ông Donald Trump phát biểu trong một buổi vận động tranh cử tại Charleston, West Virginia. Ảnh: Brendan Smialowski/AFP/Getty Images

Trong lúc vận động tranh cử, ông Trump gạt qua những báo cáo về sự tàn bạo và đàn áp của Vladimir Putin ở Nga, Bashar al-Assad của Syria, Recep Tayyip Erdogan của Thổ Nhỉ Kỳ. Cũng không gì ngạc nhiên khi cả ba chế độ trên hoan nghênh chiến thắng của ông Trump. Trong một cuộc phỏng vấn với báo New York Times vào tháng Bảy, ông Trump nâng việc tảng lờ này lên như một chủ thuyết. Khi được hỏi về việc ông Erdogan bắt giữ hàng chục người bất đồng chính kiến tại Thổ Nhỉ Kỳ, ông Trump nói, “Tôi nghĩ là khó cho chúng ta dính líu đến chuyện các xứ khác khi mà chúng ta còn không biết chúng ta đang làm gì và chúng ta không nhìn sự việc rõ ràng tại chính xứ sở chúng ta.”

Quả đúng là hồ sơ nhân quyền của Hoa Kỳ không hoàn hảo, và những lời dạy đời – từ Wilson đến Jimmy Carter cho đến George W. Bush – thường bị gạt bỏ thẳng thừng. Tuy nhiên áp lực của Hoa Kỳ cũng đã đóng vai trò trong việc thúc đẩy nhiều quốc gia về hướng tự do, giải cứu rất nhiều tù nhân chính trị và kềm lại sự lộng hành của những lãnh tụ chuyên quyền như ông Sissi. Ngay cả những đối thủ đầy quyền lực như ông Putin và Tập Cận Bình, cũng bị bối rối trước những chỉ trích về nhân quyền và bị cấm vận của Hoa Kỳ – kể cả những điều trong Đạo luật Magnitsky, cấm di chuyển và đông lạnh tài sản của các viên chức Nga có liên hệ đến các tội như giết hại luật sư đối kháng trong tù.

Tổng thống Obama là người hậu thuẫn không mấy mặn mòi với chính sách này. Ông giữ lại một số viện trợ quân đội cho Ai Cập sau vụ quân đội đảo chánh năm 2013 của ông Sissi, nhưng sau đó lại gỡ bỏ và bãi miễn các giới hạn nhân quyền cho các viện trợ khác. Tuy thế các chế độ khác, từ Congo đến Bahrain cho đến Thái Lan, vẫn còn lo ngại sự trừng phạt của Hoa Kỳ. Chỉ dấu ngưng áp lực đến từ ông Trump có thể có tác động nhanh chóng: thí dụ như Tổng thống Congo Joseph Kabila có thể coi thường áp lực của Hoa Kỳ để rời bỏ chức vụ sau khi hết nhiệm kỳ vào tháng Mười Hai này. Rodrigo Duterte có thể thấy thoải mái, tự do hơn để đẩy mạnh chiến dịch tàn sát chống lại dân buôn lậu ma tuý tại Phi Luật Tân.

Ông Sissi bị bà Clinton áp lực để thả Aya Hijazi, một công dân Hoa Kỳ và là một nhà hoạt động NGO từ Falls Church, Virginia bị chính quyền Ai Cập bắt giam không xét xử từ 2014. Còn ông Trump, người tuyên bố là đặt quyền lợi Hoa Kỳ trước nhất, không đá động gì đến hoàn cảnh của bà Aya Hijazi. Hèn gì mà ông Sissi nhanh chóng gọi chúc mừng ông Trump.

Hoàng Thuyên – CTM Media lược dịch theo The Washington Post

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm. Ảnh: Getty Images

Vươn mình bằng công an?

Hơn một năm qua, người ta được mời gọi tin vào một khẩu hiệu lớn: Việt Nam bước vào “kỷ nguyên vươn mình.” Nghe như một lời hứa về cải cách, công nghệ cao, tăng trưởng nhanh và một nhà nước phát triển biết nhìn về tương lai. Nhưng qua hai phát biểu gần đây của ông Tô Lâm đã để lộ một thứ đáng quan ngại hơn câu khẩu hiệu. Đó chính là bản năng say mê quyền lực của ông.

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.