Xin đóng góp một việc làm nhỏ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi là một độc giả thường xuyên của diễn đàn Dân Luận ở TP. HCM. Sự truy cập diễn đàn này có lúc dễ dàng, có lúc khó khăn, nhưng tôi và các bạn vẫn thường chỉ cho nhau những cách vượt tường lửa để không bị các tường lửa vô duyên này bịt mắt chúng tôi nhìn ra thế giới bên ngoài.

Một trong những bài mà tôi thích thú đọc là bài “Hãy bắt đầu bằng từng bước nhỏ để đạt một thay đổi lớn” của Nguyễn Ngọc. Đúng vậy, nếu mỗi người Việt Nam chỉ cần bắt đầu từng bước nhỏ, thì kết quả chung sẽ rất lớn. Bài viết của Nguyễn Ngọc cũng gợi lại cho tôi một bài học đấu tranh khá lý thú của người dân Chile chống lại chế độ quân phiệt của nhà độc tài Pinochet.

Vào đầu thập niên 80, sự cai trị sắt máu của Pinochet đã gieo sự sợ hãi kinh hoàng đối với người dân Chile. Tất cả những ai chống đối đều bị đưa vào tù hay bị thủ tiêu. Đến 1983, để tháo gỡ vòng kim cô sợ hãi vô hình đang xiết chặt trong đầu của từng người dân, những nhà đấu tranh cho dân chủ ở Chile đã có sáng kiến là kêu gọi mọi người phản đối bằng những bước nhỏ. Khởi đầu, họ kêu gọi tất cả người dân biểu lộ sự phản đối của mình bằng cách mọi việc đều chậm lại trong cùng một ngày. Như đi thật chậm trên đường phố, lái xe chậm, làm việc chậm, ăn uống chậm. Điều bất ngờ là ngay ngày đầu tiên kêu gọi, mọi việc ở thủ đô Santiago và các thành phố lớn khác của Chile đều chậm lại hẵn. Rõ ràng, một việc làm rất nhỏ của từng người đã làm rung chuyển chế độ quân phiệt. Vì sau đó, những hình thức chống đối từ từ leo thang, như kêu gọi nhau cùng gõ nồi niêu, xoang chảo vào lúc 20g, đến việc rũ nhau đến cửa nhà tù cắm hoa để tuyên dương tinh thần tranh đấu cho dân chủ của những người đang cầm tù. Từ hành động đi bộ chậm lại, sức mạnh chống đối tăng dần và tất cả đã hội tụ lại để đánh bại Pinochet trong một cuộc trưng cầu dân ý vào năm 1988.

Bài học đấu tranh của dân Chile làm cho tôi suy ngẫm rất nhiều. Người Việt Nam chúng ta có thể khởi sự bằng những bước nhỏ như vậy hay không? Vì vậy, khi đọc bài của Nguyễn Ngọc, tôi vô cùng tâm đắc. Đúng, chúng ta phải “đặt mục tiêu càng thấp càng tốt“, chúng ta phải “làm từ nhỏ, rất nhỏ trong tầm tay” và chúng ta phải tận dụng “mọi lúc mọi nơi mọi đối tượng“.

Khởi đi từ những bước nhỏ như thế nào? Chúng ta chưa có những nhà lãnh đạo đối lập lớn, đủ uy tín để kêu gọi mọi người đi chậm lại như ở Chile. Chúng ta chưa có một hệ thống nhân sự như công đoàn solidarnosc ở Ba Lan để giúp ông Walesa chuyển tải chỉ thị và vận động đình công. Như vậy chúng ta phải làm sao? Theo tôi, chúng ta nên gợi ý cùng nhau khuyến khích mọi người cùng làm một số việc nhỏ, có ý nghĩa như ông Nguyễn Ngọc đã đề nghị.

Riêng cá nhân tôi, sự bức xúc lớn nhất là vấn đề lấn chiếm của Trung Quốc đối với Việt Nam. Chúng ta đã mất Hoàng Sa. Chúng ta gần mất hết Trường Sa. Chúng ta mất đất, mất biển và chúng ta đang mất Tây Nguyên, khi chính quyền chấp nhận cho Trung Quốc vào khai thác bô xít tại đây.

Tôi và vài người bạn thường chia sẻ nhau những bức xúc này. Nhưng làm gì đây? Cách đây không lâu, tôi thấy có người vẽ mấy chữ “HS.TS.VN” trên tường ở thành phố Vinh, hay dán trên xe ở Hà Nội. Họ muốn nói lên cho mọi người cùng biết là “Hoàng Sa, Trường Sa vĩnh viễn là của Việt Nam“. Nhưng nếu công khai bày tỏ điều này, thì họ sợ sẽ cùng chung số phận như nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng,… Vì vậy họ đã viết tắt bằng 6 chữ “HS.TS.VN”. Tôi cho đây là một việc làm nhỏ, nhưng có ý nghĩa lớn.

Tôi và vài người bạn đã quyết định cùng làm theo, như là một đóng góp nhỏ của mình cho việc chung. Vào hai ngày 30 và 31 tháng 3 vừa qua, chúng tôi đã tổ chức “hành quân” qua một số địa điểm ở TP. HCM, để xịt lên tường 6 chữ “HS.TS.VN”. Tôi muốn chia sẻ các hình ảnh này với bạn đọc của Dân Luận như một hành động hưởng ứng lời kêu gọi “Hãy bắt đầu bằng từng bước nhỏ để đạt một thay đổi lớn” của Nguyễn Ngọc. Tôi mong rằng nhiều bạn khác ở khắp nơi cũng làm những việc nhỏ như vậy, để chúng ta cùng nói lên lòng yêu nước và bày tỏ sự bất bình đối với chính quyền đã và đang có thái độ nhu nhược đối với hành động lấn chiếm của Trung Quốc.

Nguyễn Minh

JPEG - 84.9 kb

JPEG - 52.1 kb

JPEG - 64.3 kb

JPEG - 60.1 kb

JPEG - 82.9 kb

JPEG - 66.9 kb

JPEG - 64.2 kb

JPEG - 72.2 kb

Nguồn: http://danluan.org/node/4606

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.