Vì Chúa, Vì Giáo Hội, Vì Chữ Hiếu
Thưa Quý Vị và Các Bạn thân mến,

Phiên tòa man rợ xử Cha Ta-đê-ô Nguyễn văn Lý và bốn thanh niên Việt Nam can trường vừa xảy ra ngày 30 tháng 3 năm 2007. Hình ảnh Cha Lý bị CS bịt miệng một cách man rợ đã làm rung động lương tâm nhân loại trên toàn thế giới. Trong lúc các chính khách, các vị dân cử của nhiều quốc gia tự do, các tổ chức, hiệp hội nhân quyền, báo chí quốc tế và toàn thể các cộng đồng người Việt khắp năm châu đồng loạt lên tiếng đòi nhà cầm quyền cộng sản phải lập tức trả tự do cho Cha Lý, thì hàng giáo phẩm Việt Nam hoàn toàn yên lặng, yên lặng một cách khó hiểu. Chỉ có một vị ở bên Mỹ lên tiếng thì lại tuyên bố không thể ủng hộ Cha Lý vì Cha Lý “làm chính trị!”
Bất cứ ai trong chúng ta với chút ít kiến thức về giáo lý và lịch sử cũng đều biết Cha Lý chỉ thi hành chức vụ linh mục của mình, can đảm dấn thân phục vụ Chúa và Dân Thánh Chúa, tranh đấu chống lại sự ác, kẻ ác, bênh vực sự thật, sự thiện và người lành, theo chân Chúa Giêsu và theo gương sáng của Đức Thánh Cha (ĐTC) Gioan Phao Lô Đệ Nhị. Thực vậy, vừa lên ngôi giáo hoàng năm 1978, Đức Thánh Cha Gioan Phao Lô Đệ Nhị đã tuyên bố thẳng thắn ngài sẽ về Ba Lan chiến đấu nếu Liên Sô và khối quân sự cộng sản Varsovie (Varsaw) xâm lăng Ba Lan để đàn áp các cuộc tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền. Thái độ quyết liệt của ngài đã làm chùn chân Điện Cẩm Linh các lãnh tụ CS khiến họ đành phải để cho nhân dân Ba Lan tiến hành cuộc cách mạng dân chủ, đưa đến sự sụp đổ của chế độ CS tại Ba Lan và trên toàn cõi Đông Âu vào các năm cuối thập niên 1980, kéo theo sự sụp đổ của “Liên Sô vĩ đại” vào năm 1990.

ĐTC còn công khai tiếp lãnh tụ Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan là Lech Valesa tại Điện Vatican để bày tỏ tình thương và sự ủng hộ nhiệt tình cho các đoàn viên công đoàn đang bị đàn áp dã man tại quê nhà. Khi có ký giả hỏi ngài về việc “làm chính trị”, ĐTC đã trả lời thẳng thắn: “Đừng hiểu chính trị theo nghĩa hẹp! Giáo Hội có bổn phận phải rao giảng Tin Mừng, mà trong Tin Mừng có con người, tức là có nhân quyền, nhân phẩm, tự do và lương tâm cùng tất cả những gì thuộc về con người. Nếu tất cả những cái đó có một giá trị chính trị thì tôi làm chính trị, vì tôi bênh vực con người.”

Sự ủng hộ của ĐTC cho Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan có gì khác với việc Cha Lý ủng hộ các phong trào tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền tại VN? Rồi cũng chính vị giáo hoàng thánh thiện và nhân từ ấy, trong tông thư ngài trao tận tay các ĐGM Việt Nam viếng mộ Thánh Phê-rô năm 2001-2002, đã nêu thật rõ ràng, minh bạch, khúc chiết các việc mà GHCGVN phải làm để duy trì và bảo đảm quyền độc lập và tự do trong việc hành đạo và truyền đạo. Nếu đem so sánh những điều ĐTC viết trong tông thư với những điều Cha Lý tuyên bố tại Việt Nam năm 2000 và 2001 trước khi cha bị CS bắt, chúng ta thấy lập trường của hai người gần gũi với nhau như do cùng một người phát biểu, chỉ thay đổi thứ tự ít câu trước sau, thế thôi. Vậy nếu kết tội Cha Lý “làm chính trị” thì chúng ta cũng phải kết tội ĐTC hay sao?
Các Đức Giám Mục là thành phần ưu tú nhất của Dân Thánh Chúa, là những người kế vị các Thánh Tông Đồ để làm thày dạy chân lý cho muôn dân, các ngài biết và biết rõ ràng những điều tôi vừa trình bày. Thế thì tại sao các ngài lại có vẻ như giả điếc mần ngơ, bịt tai nhắm mắt trước các thống khổ của dân tộc mình, vui vẻ tận hưởng các ân huệ cộng sản ban cho, thong thả chu du thế giới, yến tiệc linh đình trong khi CS kiên trì thi hành các âm mưu thâm độc tiêu diệt chính Giáo Hội Công Giáo bằng cách triệt hạ các giá trị tinh thần đích thực, cốt lõi của Tin Mừng…, đồng thời công khai, quyết liệt đàn áp dã man các tôn giáo nhỏ hơn, yếu thế hơn như GHPGVNTN, PGHH và các Giáo Hội Tin Lành? Tại sao có các ĐGM cộng tác chặt chẽ với cộng sản tới mức được ban tặng “huy chương cao quý” của CSVN như ĐC Bùi Tuần, ĐC Nguyễn văn Sang và Đức Cố GM Nguyễn Sơn Lâm?

Tôi rất uất ức, đau đớn, buồn tủi…Tôi còn cảm thấy nhục nhã khi đồng hương thuộc các tôn giáo khác hỏi tôi về thái độ của hàng giáo phẩm CGVN. Tôi đã viết rất nhiều để nói lên tâm trạng của tôi. Tôi đã từng bị quy tội lộng ngôn phạm thượng nhiều lần. Tôi đã định buông xuôi, giả điếc mần ngơ, mặc các ngài muốn làm gì thì làm. Nhưng rồi tôi bình tĩnh suy nghĩ lại. Tôi thấy CS đã quá thâm độc, bao vây cô lập các ngài tứ phía. Các ngài làm giám mục mà nhiều khi quyền hành đích thực lại nằm trong tay các linh mục tổng đại diện và phe nhóm do CS cài đặt vào. Các ngài bị điều khiển bởi chính các phụ tá của mình, như một vị vua bị chính gia nô của mình áp chế. Cụ thể là trường hợp của ĐHY Phạm Minh Mẫn bị LM Huỳnh Công Minh đi kè kè bên cạnh, theo dõi từng lời ăn tiếng nói. Bởi vậy từ năm 2001 đến nay, ĐHY từng viết và tuyên bố nhiều điều khiến chúng ta, các nạn nhân của CSVN rất đau lòng. Ai soạn những lời này cho ngài, ai ép ngài nói những điều như con dao rạch sâu thêm vết thương còn rướm máu của các con chiên tỵ nạn, trốn chạy CS, đang chắt bóp từng đồng tiền mồ hôi nước mắt để ủng hộ ngài. Mời quý độc giả xem lại lời ĐHY phát biểu với LM. Trần Công Nghị sau khi kết thúc Hội Nghị Các Giám Mục Á Châu tại Bangkok ngày 27 tháng 1 năm 2007:

“Trong hai thập niên đầu (1975-1995), Giáo Hội Công Giáo Việt Nam được coi như một thế lực chống nhà nước VN. Từ thập niên thứ ba (1996 đến nay), từ khi VN cố thoát khỏi bị cô lập để hòa nhập vào thế giới toàn cầu hóa thì Giáo Hội VN được nhìn như một cộng tác viên nhằm phát triển vững bền đất nước của mình, thăng tiến đời sống gia đình và xã hội.” Tôi không tin ĐHY thật lòng muốn nói như vậy. ĐHY thừa biết “phát triển vững bền đất nước” là cái cớ để duy trì một chính quyền độc đảng, thối nát, tham những nhất thế giới. Tôi không tin ĐHY yêu nước theo định nghĩa “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!” Tôi tin ĐHY nói mà trong lòng tủi cực, ngậm đắng nuốt cay vì bị gia nô sai khiến, bầy biểu, gia nô trong nhà và gia nô nằm vùng bên Mỹ!
Giờ đây, sau phiên tòa “bịt miệng Cha Lý”, cộng sản cho hàng đoàn giám mục ra ngoại quốc với mục đích gì? Tôi không tin là các ngài không biết gì về nỗi oan ức của Cha Lý. Tôi càng không tin rằng các ngài đã quên Tháng Tư là Tháng Tư Đen. Các ngài thừa biết các cộng đồng người Việt trên khắp thế giới đang sôi sục chuẩn bị kỷ niệm ngày Quốc Hận 30 tháng 4, mà phần lớn các sinh hoạt đấu tranh được tổ chức vào hai ngày Thứ Bảy 28 tháng 4 và Chúa Nhật 29 tháng 4, còn chính ngày 30 tháng 4 lại nhằm ngày Thứ Hai, là ngày mà phần lớn chúng ta phải đi làm để mưu sinh. Vì có “phiên tòa bịt miệng”, vụ đàn áp dã man các nhà tranh đấu trong nước và việc kỷ niệm một năm Tuyên Ngôn Dân Chủ Nhân Quyền 8-4-06, Ngày Quốc Hận năm nay chắc chắn sẽ thu hút đông đảo đồng bào tham dự. Thế mà các ngài lại tổ chức tiệc gây quỹ vào hai ngày cuối tuần 28 và 29 tháng 4! Có ai ngây thơ tối nỗi không nhìn ra âm mưu xảo quyệt của CS trong việc dàn dựng chiến dịch gây quỹ này. Nhưng tôi không tin các ngài chủ động trong việc này. Bàn tay cộng sản, qua một nhóm linh mục thân cộng, nhiều nhất và mạnh nhất, nhiều phương tiện nhất (tài chánh và truyền thông) là ở Nam California, nhất là ở quận Cam, đã sắp đặt tất cả. Họ có màng lưới cộng tác viên trong toàn cõi Hoa Kỳ. Các ĐGM ở vào thế “các cha đặt đâu, tôi ngồi đấy”, thế thôi!

Vậy chúng ta phải làm gì để cứu thoát các vị chủ chăn của chúng ta? Các ĐGM thực là cha mẹ tinh thần, cha mẹ về phần hồn của chúng ta. Là người công giáo Việt Nam, tôn trọng, trân quý truyền thống hiếu thảo trong luân lý Á Đông, hành động của chúng ta phải theo đạo hiếu. Đức Khổng Tử và các bậc tiên hiền đều dạy chúng ta phải tôn kính, vâng phục cha mẹ, nhưng các ngài cũng nhấn mạnh rất nhiều lần và rất rõ ràng rằng chúng ta chỉ vâng phục cha mẹ trong những điều hợp đạo lý. Còn khi cha mẹ dạy làm điều trái đạo thì chúng ta không được nghe theo, dù có vì vậy mà bị cha mẹ trách phạt, ghét bỏ, chúng ta cũng vui lòng chịu đựng. Rồi khi thấy cha mẹ trái đạo, chúng ta phải tìm cách can ngăn và hướng dẫn cha mẹ trở về chính đạo. Làm ngơ để cha mẹ làm điều trái đạo là đại bất hiếu. Áp dụng vào tình thế hiện nay, CS ép buộc các ĐGM làm ngơ không cứu giúp Cha Lý, lại còn đẩy các ngài ra ngoại quốc vào dịp Quốc Hận 30 tháng 4 để gây mối chia rẽ giữa người Công Giáo và người không Công Giáo, tức là ép các ngài làm việc trái đạo. Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 là ngày chúng ta tri ân các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh xương máu và mạng sống để bảo vệ Miền Nam Tự Do, trong suốt hai muơi mốt năm dài. Không có sự hy sinh anh dũng ấy thì cộng sản đã nuốt trửng Miền Nam từ nhiều năm trước 1975, và dưới ách thống trị của CS thì làm sao các chủng sinh có cơ hội yên ổn tu học để thăng tiến thành giám mục, hồng y? Nay nếu chúng ta để các ĐGM tiếp tay với CS phá hoại việc kỷ niệm ngày 30 tháng 4, ngày tri ân chiến sĩ, tức là chúng ta làm ngơ để cha mẹ làm điều trái đạo. Vậy, để phù hợp với truyền thống hiếu thảo đáng kính tự ngàn xưa của dân tộc Việt, tôi mạn phép trình bày với quý vị và các bạn mấy đề nghị sau đây:
1/ Tại các nơi đang chuẩn bị các buổi tiệc gây quỹ vào hai ngày 28 và 29 tháng 4, chúng ta phải cử người đến thưa chuyện với các ĐGM hoặc đại diện của các ngài, trong tình hiếu thảo, cha con để xin các ngài dời tiệc lại ngày khác. Nếu các ngài không nghe thì chúng ta cũng kính cẩn, yên lặng ra về, đừng lên tiếng phản đối ầm ĩ.

2/ Nếu các bữa tiệc vẫn được tiến hành, tức là các ĐGM vẫn nhất định làm việc trái đạo nhân nghĩa, thì chúng ta cũng phải kiên trì, trong tinh thần hiếu thảo, tôn kính, để nhắc nhở các ngài quay về chính đạo. Chúng ta sẽ ăn mặc chính tề, âm thầm đến trước nhà hàng hay hội trường, không mang biển ngữ to, không hô khẩu hiệu. Mỗi người đeo trước ngực một tấm hình “Cha Lý bị bịt miệng” để nhắc nhở các ĐGM về tình trạng đàn áp nhân quyền tại VN. Một tay chúng ta cầm ảnh “Đức Mẹ Sầu Bi bị chém đầu, chặt tay” để nhắc nhở các ĐGM về tình trạng đàn áp tôn giáo tại VN. Một tay chúng ta cầm Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để nhắc nhở các Đức Cha về công ơn các anh hùng tử sĩ VNCH. Chúng ta có thể đứng hay quỳ gối. Khi có người tới tham dự bữa tiệc, chúng ta nhỏ nhẹ giải thích cho họ, xin họ ra về, và nếu họ vẫn muốn giúp tiền cho các ĐC thì gửi cho BTC bữa tiệc bằng bưu điện cũng được. Chúng ta rất nên in các truyền đơn có hình Cha Lý bị bịt miệng và hình Đức Mẹ Sầu bi, kèm lời giải thích (bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt thì rất tốt) để phát cho khách tới dự tiệc và người đi dường. Nếu người trong BTC ra khiêu khích, chúng ta tuyệt đối không đáp trả, không tranh cãi ồn ào. Chúng ta đã từng thành công rực rỡ, phá vỡ biết bao buổi trình diễn văn nghệ của CS, lần này chúng ta cũng nhất định thành công mỹ mãn, vừa phá vỡ âm mưu thâm độc của cộng sản, vừa góp phần đưa các ĐGM của chúng ta ra khỏi quỹ đạo đen tối của kẻ thù, trong tinh thần hiếu thảo, cha con. Có người sẽ hỏi nếu không có bưã tiệc thì làm sao các ĐGM có tiền đem về giúp GH tại quê nhà? Chúng ta vẫn có thể gửi tiền cho các ĐC bằng bưu điện và các ĐC vẫn có thể tổ chức một hay nhiều bữa tiệc trước hoặc sau buổi cuối tuần Quốc Hận. Chúng ta chỉ xin các ĐC tránh các ngày Thứ Bảy 28 tháng 4 và Chúa Nhật 29 tháng 4 mà thôi, để tất cả mọi người VN tỵ nạn cộng sản có thể tham dự kỷ niệm Quốc Hận cùng nhau, không phân biệt công giáo hay không công giáo.
Mấy lời chân tình mộc mạc của một người thày thuốc tầm thường, một đứa thất phu kém đạo hạnh, nhưng rất yêu Quê Hương, Dân Tộc và Giáo Hội, cũng như đầy lòng tôn kính biết ơn QLVNCH và các Anh Hung Tử Sĩ Vị Quốc Vong Thân, kính mong được quý vị và các bạn lưu tâm cứu xét.
Boston, ngày 18 tháng 4 năm 2007
Bác Sĩ Vũ Linh Huy
Caritas Carney Hospital
Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ



