
Ngày hôm nay, suốt hơn bốn tiếng đồng hồ biểu tình và một tuần trước đó, chúng tôi đã nhận được nhiều lời khuyên răn, nhắc nhở. Có lẽ phải viết cái note này gửi tặng quý vị.
Trước ngày biểu tình, trên nhiều diễn đàn, FB của các cá nhân, FB của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có nhiều người khuyên răn không nên biểu tình. Họ cho rằng đó là lời xúi giục của Việt Tân. Dạ xin thưa, ở xứ này, hiếm hoi lắm trên báo chí mới thấy từ “Việt Tân”, còn hai từ “tàu lạ” thì xuất hiện liên tục. Và chúng tôi xuống đường vì chúng tôi không chấp nhận hành vi xâm lược của Trung Quốc, chủ nhân của những chiếc “tàu lạ” đó. Nhiều anh chị cũng cho rằng chúng tôi bị bọn xấu lợi dụng, kích động. Cảm ơn anh chị đã lo cho chúng tôi. Chắc anh chị nghĩ chúng tôi dễ bị nhồi sọ quá. Mà anh chị cũng quên rằng ngoài cái đầu, chúng tôi còn có trái tim, còn biết xót xa khi nhân dân mình bị bắn chết ngoài biển Đông. Chúng tôi không thể để trái tim mình nguội lạnh bằng cách ngày ngày cầu nguyện: “tiền, chứng khoán, xe hơi, nhà lầu, túi xách, giày dép”.
Khi chúng tôi xuống đường, mấy chị của hội liên hiệp phụ nữ liên tục khuyên răn. “Chuyện đó của nhà nước lo. Mấy em về đi. Biểu tình thì phải do nhà nước tổ chức chứ!” Dạ thưa các chị, cái Thành Đoàn nằm chành ành bên Phạm Ngọc Thạch, nhà Văn hóa Thanh niên cũng nằm kế đó, cách lãnh sự quán Trung Quốc có vài chục bước chân thôi ạ. Bao nhiêu năm qua, đã có lần nào Thành Đoàn tổ chức cho chúng tôi một cuộc biểu tình chưa? Nếu có chăng là treo cờ sau xe, cùng Đàm Vĩnh Hưng làm từ thiện, uống trà xanh không độ thôi. Kiểu biểu tình ấy, chúng tôi xin nhường cho Thành Đoàn. Chúng tôi làm phận sự một công dân, khi thấy kẻ thù xâm lược, chúng tôi phải lên tiếng. Chúng tôi có nhảy qua Singapore làm thay việc của tướng Vịnh đâu mà quý vị phải lo. Khuyên răn không được thì các chị chuyển sang điều tra coi ai là kẻ cầm đầu cuộc biểu tình này. Với suy nghĩ các chị, hành vi biểu tình vô vụ lợi, nhiều nguy cơ như chúng tôi hẳn phải có lợi lộc gì đó mới đi, hoặc có kẻ nào xúi giục xúi dại thì mới vác xác ra đường. Hồi nào tới giờ, tôi nghĩ các chị bị tẩy não, ai dè các chị còn bị thay máu nữa.
Trên FB của tôi, có bạn khá giàu có, lấy chồng tây, đi xe hơi, ăn cheese cake, uống rượu vang lên than vãn. Biểu tình đã khiến các bạn ấy không đi spa được, không tập gym được, kẹt xe, biểu tình làm ảnh hưởng đến các bạn. Dù bạn nói đùa hay nói thật, tôi cũng thấy shock. Và tôi hiểu ra, với các bạn, ông chồng ngon, cái xe lành, nhà penthouse và rượu vang chất chồng thì cũng khó để các bạn từ bỏ mà xuống đường biểu tình. Và bởi chưng, các bạn tự thấy mình không liên quan gì đến hành vi xâm lược Trung Quốc, ngư trường đánh bắt của ngư dân. Nếu ngày mai Trung Quốc không ở biển Đông nữa mà tràn vô Sài Gòn, các bạn cũng vẫn ấm thân. Các bạn có thể đi Mỹ do gia đình bảo lãnh, đi Châu Âu theo chồng con và tiếp tục cuộc đời cheese cake, rượu vang, gym, massage, spa, chồng tây. Các bạn quên rằng các bạn vẫn ăn cá, ăn nước mắm. Con các bạn ăn cơm ở Việt Nam. Ai trồng lúa, ai bắt cá, ai làm nước mắm cho bạn và con bạn ăn vậy?
Người được “khinh bỉ” nhất trước khi biểu tình có lẽ là Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp. Với công văn cấm sinh viên đi biểu tình, nỗi nhục này của ông Hiệu trưởng không biết bao giờ mới rửa nổi. Nhưng không sao, ông không lẻ loi. Ở cuộc biểu tình hôm nay, cùng đứng bên ông còn có giảng viên trường ĐH KHXH và NV, cùng vị tướng Hải quân nữa. Những người đáng tuổi cha chú của chúng tôi đứng đó, lặp lại những điều bà Phương Nga đã nói (có khi bà Phương Nga cũng lặp lại của ai đó, tôi đoán vậy). Thưa các thầy, chúng tôi nghe đủ rồi. Các thầy cứ nói, cứ thuyết, rồi được gì? Các thầy sẽ lên chức ư? Hay được khen đã có công giải tán biểu tình? Các thầy ạ, các thầy già rồi, thế cũng đủ cho một đời danh vọng rồi. Tôi không biết ngày đầu tiên cắp sách đi dạy, các thầy đã hứa với lòng mình điều gì? Đào tạo một thế hệ tài đức hay đào tạo một thế hệ hèn nhát? Thầy muốn chúng tôi học Đại học xong, ôm đống kiến thức cũ mèm đó đi làm mướn và cắm cúi làm mướn trọn đời, đừng ngước mặt lên, đừng nhìn xung quanh mình làm gì. Nếu Trung Quốc đến cảng Sài Gòn, chắc thầy vẫn còn ra rả khuyên chúng tôi về đi, họ mới ở cảng Sài Gòn, đã vào Dinh Độc Lập đâu mà sợ. Giờ thì tôi sợ thầy rồi đó!
Sáng nay khi chúng tôi xuống đường, những người từng tham gia biểu tình năm 2007 hoặc bị mời đi uống trà, hoặc bị canh gác. Họ còn phá sóng điện thoại tại khu vực biểu tình. Tôi nghĩ họ sai rồi. Tình yêu nước không truyền qua đường truyền internet hay điện thoại di động. Nó ăn trong máu chúng tôi rồi, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Dù nhạc sĩ Tuấn Khanh, nhà thơ Trần Tiến Dũng, nhà thơ Bùi Chát có bị đuổi ra khỏi Sài Gòn, chúng tôi vẫn xuống đường. Chúng tôi xuống đường vì ông nội tôi từng là cảm tử quân, giờ chỉ có mộ gió. Chúng tôi xuống đường vì xung quanh chúng tôi, ai cũng có cha, chú, ông, bà đổ xương máu cho đất nước này. Chúng tôi xuống đường vì chúng tôi không chấp nhận hành vi ngang ngược của chính phủ Trung Quốc. Cách hành xử hàm hồ của họ có thể thành công ở Trung Quốc nhưng nó chắc chắn bị phản đối ở Việt Nam. Tôi thật nể phục một anh trung niên người miền Trung khi anh ta đặt câu hỏi cho những anh công an: “Nếu chiến tranh xảy ra, ai sẽ là người cầm súng đánh kẻ thù? Chúng tôi hay các anh? Để bảo vệ ai? Bảo vệ con tôi, và con của các anh nữa!”
Cuộc biểu tình sáng nay tan từ trưa cũng nhờ vào phần lớn công lao chia rẽ nội bộ của mấy anh chị Thành Đoàn. Có thể nói dù không lãnh đạo thanh niên đi biểu tình nhưng Thành Đoàn rất xuất sắc trong việc dẫn dắt anh em ra về. Viết đến đây, tôi thấy rùng mình khi nghĩ về một cái vòng lẩn quẩn. Một sinh viên sau khi ra trường, hoặc làm cho Thành Đoàn rồi leo lên chức Bí thư Đoàn và mang theo đống tư duy ấy. Già rồi thì chắc lại ra thuyết phục thanh niên như bác tướng Hải Quân kia. Hoặc là tốt nghiệp xong rồi được giữ lại trường, lại thành ông giảng viên trường Nhân văn hoặc ông Hiệu trưởng trường Công nghiệp.
Ối giời, thế thì tôi còn mong chờ gì ở quý vị nữa!
Nguồn: http://danluan.org/node/8959
Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.
7/06/2011 @ 03:29
Bao Dai da tu chuc thang 8 nam 1945!
-Nguyen van Thieu cung bo nhiem so thang 4 nam 1975!
-Bao gio Nguyen tan Dung,Nguyen phu Trong moi tu bo dang Cong San ??
Day chinh la luc nhan dan Viet Nam phai dung len de bay to LONG YEU NUOC va GIU NUOC khoi am muu xam luoc cua giac Tau.
- DienHong
7/06/2011 @ 03:45
Cảm ơn Phương Lan đã đóng góp một bài rất ý nghĩa. Tôi hy vọng trên diễn đàn này sẽ có thêm nhiều bài viết để truyền bá tư tưởng như thế này nữa.
Peter
- haytontrongsuthat
7/06/2011 @ 15:36
Các anh chị có thể nêu đích danh ông giáo sư và vị tướng Hải Quân hèn nhát đó ra đây cho mọi người "chiêm ngưỡng" được không?
Tôi có coi cái video ông thầy này, nói dai, nói dài mà luận cứ thì thật là nghèo nàn, không thuyết phục được ai, ông chỉ nhai đi nhai lại 1 nội dung đại khái là "đừng có no, để nhà nước no", cứ lãi nhãi thế mà ông giành chặc cái loa, không cho sinh viên cơ hội nói.
Ông này đáng xách dép cho các em sinh viên đứng bên cạnh ông.
- TN
7/06/2011 @ 23:19
Bài viết của Chị Phương Lan đã thể hiện tấm lòng yêu nước thương dân của 1 người công dân VN đúng nghĩa. Trước cảnh nước đã mất trước mắt mà đảng csvn vẫn nói "Đừng lo. Để nhà nước lo" thì thật là hết chỗ nói, hết thuốc chữa.
Bất cứ người VN nào mà còn tin vào những lời mê hoặc, hèn nhát, bán nước, hại dân của lãnh đạo đảng csvn thì qủa là không có cái đầu mà cũng không có trái tim.
- Truong Xuan
8/06/2011 @ 04:47
Tôi là sinh viên của trường Đại học Cần Thơ. Sau khi đọc xong bài viết tôi có nhận xét; đối với tôi dù không ở nơi các bạn biểu tình nhưng chắc rằng tôi sẽ theo sát trên từng bước đi của các bạn. Tôi ở phía Nam của tổ quốc, cũng đau đớn, cũng xót xa khi hay tin hải quan Trung Quốc cắt cáp thăm dò dầu khí cuả Việt Nam, mà thuộc lãnh thổ VN. Đối với một sinh viên là một nhân tố mở mang cho sự phát triễn đất nước; các bạn hãy hành động vì ngày mai vì đất nước. Không có nhà tù nào có thể giam hàng triệu trái tim yêu nước của dân tộc VN. Đối với một cán bộ hiệu trưởng thì việc ngăn cản sinh viên mình biểu tình, như là một sự cản trở sự phát triễn của đất nước. Chỉ luồn cúi dưới bóng giặc Tầu, các bạn còn nhớ không nước ta đã 1000 năm đô hộ giặc tầu rồi đó các bạn, chúng ta bằng mọi giá phải đánh đổ bọn tàu,không cho chúng đặt chân lên lãnh hải nước ta. Các bạn đã biết bọn Tàu đã dùng nhiều chiu thức để hủy hoại nòi giống của dân tộc VN, tất cả các mặt: hàng hóa,đồ tiêu dùng,Games... Đối với một chế độ CSVN nấp dưới danh nghĩa sợ tổn hại đến thanh danh, quyền lực, CSVN giải quyết tình hình trên một cách ôn hòa là một điều không thể nào chấp nhận được. Các bạn sinh viên hãy vận dụng tư duy và trí sáng tạo của mình để ngày mai non song VN được tươi đẹp hơn.
- Chien
8/06/2011 @ 10:33
Ông hiệu trưởng "đừng có "no", để nhà nước "no" và vị tướng hải quân "về hiu" thể hiện tinh thần PHẢN ĐỘNG trước động thái tích cực của mọi người dân Việt yêu nước. Những người chống lại động thái tích cực, gọi là phản động, chứ không phải như cs dùng 2 chữ này để chụp mũ những người tham gia vào động thái tích cực. Nếu biết nhận xét đúng nghĩa như thế thì ta mới thấy rõ: chính đảng csvn mới là kẻ PHẢN ĐỘNG!
- Nguyễn
8/06/2011 @ 16:26
Ông thầy giáo đó chính là ông Nguyễn Khắc Cảnh hiệu phó trường DKHXH-NV TP SAIGON
- haytontrongsuthat
13/06/2011 @ 00:29
Nguoi dan VN da thay duoc bo mat that cua Tau Cong, roi day ho se thay duoc luon ban chat cua Viet Cong. Cang ngay se cang nhieu cuoc bieu tinh. Che do Cong San se sap do. Nguoi Viet Nam se co duoc tu do. Viet Tan oi! Thoi co da toi roi, It’s NOW or NEVER.
Chuc cac ban thanh cong.
- KINGKONG