Hai tấm hình: Sự khác biệt không chỉ 150 ngàn Euros

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 25/3/2018, ông Nguyễn Phú Trọng sang Pháp bắt đầu chuyến viếng thăm chính thức. Có lẽ đánh hơi được sự thờ ơ của chính giới và báo giới, nên đảng CSVN đã cho đăng một bài rất dài chiếm nguyên một trang trên báo Le Monde, tờ báo nổi tiếng và uy tín nhất của Pháp với tựa “Viễn ảnh tươi đẹp cho bang giao Việt Pháp”. Có điều bài này được xếp vào loại “quảng cáo” (tiếng Pháp là Publicité), giống y như người ta bỏ tiền quảng cáo cho một sản phẩm thương mại như bột giặt hoặc điện thoại. Giá của nó không hề rẻ: hơn 150 ngàn Euros chỉ cho một số báo. Tính theo thời giá là 4,2 tỷ VNĐ.

Có sống tại Pháp mới thấy sự hờ hững qua chuyến viếng thăm chính thức này nó to lớn cỡ nào. Không một tờ báo nào có lấy một dòng, ngoại trừ tờ Humanité của đảng CS Pháp, mà cái đảng này cũng biến mất tại Quốc hội từ lâu. Truyền thanh truyền hình cũng không hề nhắc tới. Nhưng nói cho cùng thì những trường hợp này không phải là hiếm, chẳng phải Paris ghét bỏ gì ông Trọng nhưng vai trò và hình ảnh của VN quá mờ nhạt và thậm chí còn mang nhiều vẩn đục về tình trạng nhân quyền. Và chính vì thế, bỏ số tiền này để quảng cáo cho “Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao” cũng còn rẻ chán.

Hình bên phải cũng là một bài trên tờ Le Monde nói về việc nhà cầm quyền VN gia tăng đàn áp giới viết blog. Bài này được đăng trên nửa trang vào ngày 22/7/2017 khi tôi bị tước quốc tịch và bị trục xuất sang Pháp. Đây không phải quảng cáo mà là nhận định của báo Le Monde, và dĩ nhiên tôi không phải bỏ ra một xu (đó là chưa kể hình ảnh được in màu…), chỉ có điều phải chấp nhận lưu đày.

Tuy nhiên sự khác biệt của hai tấm hình không phải chỉ ở 150 ngàn Euros.

Từ nửa năm nay, trước tình trạng đàn áp khốc liệt những tiếng nói cho tự do dân chủ, đồng bào hải ngoại đã nỗ lực hết mình để cung cấp cho báo chí, truyền thông sở tại những tin tức, những đau khổ mà đồng bào trong nước đang từng ngày gánh chịu, và những nỗ lực này đang có những kết quả cụ thể. Thay vì theo dõi báo chí chính thống trong nước hay từ chính phủ của nước họ, các tổ chức phi chính phủ (NGO), các tổ chức bảo vệ Quyền Con Người, các tổ chức nhân đạo thường xuyên liên hệ với chúng ta để tìm hiểu về tinh hình VN. Nhiều nơi đã tổ chức các diễn đàn để chúng ta đến chia sẻ thông tin.

Chúng ta đang chiến thắng trên mặt trận truyền thông ? Chắc chắn chẳng ai ảo tưởng như thế. Tuy nhiên người ta không thể mãi dửng dưng trước những đóng góp, hy sinh của đồng bào trong nước, từ những anh chị em dấn thân cho dân chủ đến các dân oan, những người mất đất, mất nhà cửa ruộng vườn; những nạn nhân của Formosa, của tình trạng bóc lột lao động, tình trạng “mãi lộ” công khai… mà đến ngay cả truyền thông chính thống trong nước cũng không thể mãi “mũ ni che tai”.

Giữa hai tấm hình không phải chỉ 150 ngàn Euros, mà là bao tháng ngày gian khổ mà đồng bào trong nước đang phải chịu đựng. Đó là những anh chị Như Quỳnh, Thúy Nga, Trần Hoàng Phúc, Nguyễn Văn Oai, Hoàng Bình và rất nhiều anh chị em khác. Rồi trong những ngày sắp tới sẽ là Dũng Phi Hổ, Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Phạm Văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển, Trương Minh Đức và Nguyễn Trung Tôn của Hội Anh Em Dân Chủ.

Sự hy sinh của anh chị em và đồng bào trong nước thật lớn lao, không thể cân đong đo đếm bằng tiền. Cầu mong mọi người sức mạnh tinh thần và thể chất để vượt qua những tháng ngày đau khổ này.

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một quan chức cấp phó phòng ở Đà Nẵng ném tiền tung tóe vì được quán thối tiền lẻ. Ảnh: Youtube

Tiền lẻ, sự xúc phạm hay công cụ quyền lực?

Quan không cần tiền mà là cần được biết tới như một ông vua. Hành động ném tiền, chửi bới, hành hung, đe dọa dẹp tiệm chỉ có thể giải thích được với động cơ “mày có biết bố mày là ai không.” Khi mà tiền bạc đã không thành vấn đề nữa thì sự khao khát và nhu cầu thể hiện quyền lực trở thành đòi hỏi lớn nhất. Quyền lực phải được thể hiện ra và dân đen phải cảm thấy, nhìn thấy, nếm thấy cái quyền lực ấy. Đó là một thứ bệnh hoạn mang tính xã hội.

Ủy Ban Quyền Trẻ Em của Liên Hiệp Quốc (UNCRC) vừa ra một kết luận trong đó nêu những quan ngại về việc thực thi quyền trẻ em của Việt Nam, 9/2022. Ảnh: VOA

Ủy ban LHQ nêu quan ngại về vi phạm quyền trẻ em ở Việt Nam

Ngày 29/9/2022 Ủy Ban Quyền Trẻ Em của LHQ (UNCRC) công bố kết luận [về việc thực thi quyền trẻ em của Việt Nam] dài 17 trang đề ngày 19/9/2022 nói rằng họ quan ngại về tình trạng phân biệt đối xử, sử dụng lao động trẻ em, sự chênh lệch trong việc thụ hưởng các quyền trẻ em trong các hoàn cảnh dễ bị tổn thương, bao gồm cả việc tiếp cận với dịch vụ y tế, giáo dục và bảo trợ xã hội.

Một phiên họp của Nghị Viện Châu Âu về môi trường, khí hậu, ngày 23/09/2022, Strasbourg, Pháp. Ảnh: AP - Jean-Francois Badias

Nghị Viện Châu Âu phê chuẩn việc sử dụng bộ nạp điện chung cho điện thoại di động

Hôm qua, 04/10/2022, Nghị Viện Châu Âu đã thông qua luật bắt buộc sử dụng một bộ nạp điện chung cho toàn bộ các điện thoại di động, máy tính bảng và các vật dụng điện tử khác trong Liên Hiệp Châu Âu. Luật này sẽ có hiệu lực kể từ năm 2024.
“Trong ngăn kéo của chúng ta có đầy những bộ nạp điện mà nay không biết dùng làm gì. Quyết định được thông qua hôm nay sẽ có hiệu lực kể từ 2024.” (Marc Tarabella, Nghị Viên Châu Âu người Bỉ)

Chủ Tịch Hà Nội Trần Sỹ Thanh tiếp Đại Sứ Pháp tại Việt Nam Nicolas Warnery. h.ôm 27/9/2022. Ảnh: Fanpage Đại Sứ Quán Pháp tại Việt Nam (trước khi bị thay bằng ảnh khác)

Khi Thăng Long …đứt long mạch?

Tràn ngập trên mạng xã hội Việt Nam trong mấy ngày vừa qua là hình ảnh ông cháu ngoại của cựu Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng – Trần Sỹ Thanh, người mới được “bế” vào cái ghế “đô trưởng” thành phố Hà Nội, tiếp đón đại sứ Pháp Quốc với một kiểu cách hết sức hợm hĩnh khi vừa đút tay túi quần, vừa bắt tay ông đại sứ.