Tình trạng trong tù của Nguyễn Hoàng Hải và Phạm Thanh Nghiên

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trà Mi, phóng viên RFA

2009-04-16

Hai trong số các trường hợp của những người cầm bút tại Việt Nam đang bị giam cầm vì thể hiện quan điểm bất đồng mà Văn bút Quốc tế quan tâm là anh Nguyễn Hoàng Hải và chị Phạm Thanh Nghiên.

Mong chờ công lý

Anh Hoàng Hải, tức blogger Điếu Cày, thành viên Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự do gặp rắc rối với chính quyền sau các bài viết phản ánh quan điểm cá nhân về thực trạng xã hội và hoạt động biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa.

Anh bị bắt tháng 4 rồi bị đưa ra xét xử hồi tháng 9 năm ngoái với bản án 2 năm rưỡi tù giam vì tội danh trốn thuế.

Hỏi thăm chị Tân, vợ anh Hải, về tình hình của anh hiện nay trong trại giam, chúng tôi được biết ngày 30/3 vừa qua, anh Hải đã bị chuyển từ trại giam Chí Hoà đến trại giam Cái Tàu, xã Khánh An, huyện U Minh, Cà Mau.

Chị Tân, vợ anh Hải, thuật lại:

“Sau thời hạn tạm giam kéo dài rất lâu và toà xử phúc thẩm xong, tôi mới được thăm nuôi chồng tôi, mỗi tháng 1 lần. Mỗi lần như vậy được từ 15-30 phút, tùy theo.

Thực tế trại giam Cái Tàu chỉ dành cho những tội phạm ở khu vực đồng bằng Sông Cửu Long, miền Tây. Còn thành phố HCM đổ ra thì phải đưa đi Bình Thuận. Còn vì sao họ không chuyển về Bình Thuận, Hàm Tân mà lại chuyển đi Cái Tàu thì tôi cũng không rõ.

Theo tôi, có lẽ họ cũng muốn gián tíêp gây khó khăn cho gia đình thôi. Quả tình, đi xuống đấy, sự thăm viếng rất là khó khăn. Để gặp đựơc anh Hải, tôi cũng rất khó khăn.

Như hôm vừa rồi, họ cho rằng tôi không hợp pháp khi gặp anh vì tôi là vợ cũ đã ly hôn của anh, thì không đựơc phép thăm. Tôi nói rằng những trại giam khác đều cho phép tôi vào, vì các con tôi phải đi học, tôi có thể đại diện cho các cháu không? Họ mới đưa vào cho lãnh đạo giải quyết. Khoảng 2 tiếng đồng hồ sau họ mới cho tôi vào gặp anh.

Điều kiện trại giam, theo như chính quản giáo trại Cái Tàu nói, thì không thể bằng ở trại giam Chí Hoà được. Đường xá đi lại xa xôi quá, ngồi ô tô 10 tiếng mới tới, xuống đi xe ôm vào khoảng 20 cây số nữa.”

Về tình trạng sức khoẻ của anh Hoàng Hải, chị Tân cho biết:

Anh Hải rất muốn công lý phải được thực hiện, kể cả bây giờ hay khi anh ra tù. Anh ấy rất muốn làm cho vụ việc này sáng tỏ để mọi ngừơi thấy rằng người ta ép buộc chúng tôi vào một bản án như vậy hoàn toàn bất công.

Vợ blogger Điếu Cày

“Sức khoẻ tương đối ổn hơn so với lần họ đưa anh trở lại điều tra về việc gì khác. Đợt đó sức khoẻ anh ấy kém. Còn nhìn chung tất nhiên không thể bằng khi ở bên ngoài.

Anh Hải cũng gửi lời thăm và cảm ơn tất cả những ngừơi đã quan tâm đến việc của anh ấy. Tôi có nói với anh Hải rằng ở ngoài này tôi vẫn tiến hành khởi kiện ngừơi thuê nhà tôi bội tín đẩy chúng tôi vào tình cảnh như vậy.

Vị quản giáo trong đấy nghe xong lưu ý tôi rằng không nên thưa kiện gì nhiều nữa, vì nếu thưa kiện gì nữa sẽ rất khó khăn cho anh Hải. Anh Hải rất muốn công lý phải được thực hiện, kể cả bây giờ hay khi anh ra tù. Anh ấy rất muốn làm cho vụ việc này sáng tỏ để mọi ngừơi thấy rằng người ta ép buộc chúng tôi vào một bản án như vậy hoàn toàn bất công.

Gia đình tôi ở ngoài cũng cùng chung 1 suy nghĩ như vậy. Chúng tôi khẳng định chẳng bao giờ chúng tôi có tội như vậy. Chẳng qua là họ buộc vào để bắt anh Hải vì một cái tội khác thôi. Anh Hải cùng một số ngừơi bạn biểu tình chống Trung Quốc lấy đảo Hoàng Sa-Trừơng Sa của Việt Nam.

Họ cho đấy là hành động phản động, chống đối lại chính quyền. Họ không có chứng cứ gì để bắt về việc đó. Cho nên họ mới phải mượn việc này.”

Bao giờ mới xét xử?

Cô Phạm Thanh Nghiên, nhà báo tự do và là một cây bút mạng, bị bắt từ tháng 9 năm ngoái vì những bài viết và hành động biểu tình tại gia phản đối thái độ của nhà nước Việt Nam trước việc Trung Quốc chiếm Trừơng Sa-Hoàng Sa.

Người nhà cô cho biết cách đây mấy tháng, cô đã nhận lệnh gia hạn tạm giam thêm 4 tháng nữa, sau 4 tháng tạm giam ban đầu.

Theo lời bà Nguyễn Thị Lợi, thân mẫu của cô Nghiên, kể từ ngày cô bị bắt 18/9 năm ngoái tới nay, cô vẫn bị giam cầm không án lệnh, không được đưa ra toà xét xử, và người nhà cũng không được phép tiếp xúc thăm nuôi. Bà Lợi phát biểu:

“Tôi vẫn được gửi quà bánh vào đó, còn gặp thì chưa đựơc gặp. Tôi có hỏi bên an ninh, họ bảo em nó khoẻ. Giờ chỉ nghe thế biết thế thôi chứ có nhìn thấy đâu ạ!

Con tôi làm những việc không phải là sai. Bây giờ chỉ có nhờ tất cả những qúy vị làm sao có được quyền dân chủ như tất cả mọi nước. Nhờ quý vị mọi nơi lên tiếng giúp thôi, chứ còn cũng chẳng biết phải làm thế nào.

Bà Nguyễn Thị Lợi

Em nó chỉ có đấu tranh cho tự do, nhân quyền, tự do ngôn luận, tự do báo chí và nói sự thật thôi, ví dụ như em nó bảo Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam.

Thế thôi, chứ còn trong lệnh bắt thì họ quy tội phạm điều 88, tuyên truyền chống phá nhà nước. Cũng chẳng biết cầu cứu ở đâu. Đợi hết hai lần gia hạn hết 8 tháng tôi lại hỏi tiếp xem họ có mang ra xử không. Mà nếu họ không xử, lúc đó tôi cũng chả biết phải làm thế nào.

Tôi bây giờ già rồi. Con tôi làm những việc không phải là sai. Bây giờ chỉ có nhờ tất cả những qúy vị làm sao có được quyền dân chủ như tất cả mọi nước. Nhờ quý vị mọi nơi lên tiếng giúp thôi, chứ còn cũng chẳng biết phải làm thế nào.”

Trong danh sách 7 ngòi bút dân chủ bị giam cầm tại Việt Nam được Văn bút Quốc tế lên tiếng bảo vệ, ngoài anh Hoàng Hải và chị Thanh Nghiên, còn có nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo tự do Phạm Văn Trội, phóng viên mạng Lê Thị Kim Thu, nhà thơ Nguyễn Văn Túc, ngòi bút trẻ Ngô Quỳnh.

Tất cả họ đều bị bắt trong chiến dịch đàn áp những tiếng nói bất đồng chống Trung Quốc hồi tháng 8, tháng 9 năm ngoái và bị giam giữ dài hạn kể từ đó đến nay dù không có bản án xét xử của toà.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?