Còn hoài nghi về đề án cấm xe máy ở nội thành Hà Nội từ 2030

Cảnh ùn tắc thường xuyên xẩy ra trên các đường phố ở Hà Nội dịp giáp Tết, kể cả trên các tuyến đường một chiều. Ảnh: VOA
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hà Nội, một thành phố có hơn 5 triệu xe gắn máy và dân số lên vượt quá 7 triệu người mới đây đã thông qua kế hoạch cấm xe máy trong nội thành kể từ năm 2030. Mục đích, theo Ủy ban Nhân dân Hà Nội là để “tránh ùn tắc giao thông và giảm ô nhiễm”.

Hãng tin Al Jazeera hôm 29/7 nói mức độ ô nhiễm tại thủ đô của Việt Nam thuộc hàng tệ thứ nhì trong khu vực, chỉ đứng sau Saraburi, cái nôi công nghiệp khét tiếng là ô nhiễm của Thái Lan. Hãng tin này trích dẫn Tổ chức Y tế Thế giới nói rằng trong năm 2017, chỉ có vỏn vẹn 38 ngày là chất lượng không khí tại Hà Nội được đánh giá tốt, ‘đạt tiêu chuẩn’ của Tổ chức Y tế Thế giới.

Với dân số ước lượng 7,7 triệu người, Hà Nội – thủ đô của Việt Nam, nổi danh về hàng ngàn xe gắn máy đủ loại chạy như mắc cửi trên các đường phố mỗi ngày.

Các xe gắn máy này cùng với các nhà máy điện sử dụng than, cùng với các nhà máy của lĩnh vực công nghiệp nặng, và bên cạnh đó sự tăng vọt của các dự án xây dựng và nạn đốt rừng canh tác theo mùa là những nguyên nhân đóng góp làm trầm trọng thêm tình trạng ô nhiễm không khí.

Theo bản tin của Al Jazeera thì nạn ô nhiễm lên tới đỉnh điểm từ tháng 12 tới tháng Hai, những tháng khô hạn trong năm. Đây cũng là thời điểm khi mà những ngọn gió đưa không khí ô nhiễm từ miền Nam Trung Quốc lan rộng ra khắp khu vực.

Al Jazeera trích dẫn các cuộc nghiên cứu cho thấy nạn ô nhiễm không khí ở Việt Nam về phần lớn xuất phát từ các thành phố công nghiệp của Trung Quốc như Thành Đô và Trùng Khánh.

Từ khi được phê duyệt, quyết định hoàn toàn cấm xe máy ở nội thành Hà Nội đã gây nhiều tranh cãi và dư luận trái chiều, tuy nhiên các giới chức Việt Nam cho biết kế hoạch này vẫn được tiến hành theo tinh thần đề án “Tăng cường quản lý phương tiện giao thông đường bộ nhằm giảm ùn tắc giao thông và ô nhiễm môi trường trên địa bàn thành phố Hà Nội, giai đoạn 2017-2020, tầm nhìn 2030”.

Giai đoạn 2017 – 2030, Hà Nội từng bước hạn chế hoạt động trên một số khu vực và thời gian, đồng thời chuẩn bị các điều kiện cần thiết để dừng hoạt động xe máy ở các quận vào năm 2030.

Có người chỉ trích rằng nếu kế hoạch này được tiến hành thì Việt Nam sẽ đi ngược lại với xu hướng của phần còn lại của thế giới, nơi đa số các nước đều cho phép người dân tự do đi xe gắn máy.

Tháng 7 năm ngoái đề án này đã được lôi ra mổ xẻ. Một số đại biểu tán thành các mục tiêu đề ra, như dân biểu Nguyễn Tiến Minh thuộc huyện Thường Tín, đã bày tỏ lạc quan về một cơ sở hạ tầng Bộ Giao thông Vận tải phát triển, dân chúng sẽ tham gia các phương tiện giao thông công cộng với số lượng lớn. Ông vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp về một xã hội lành mạnh, người dân “vừa đi tàu điện ngầm vừa đọc sách”, và khi đi làm và lúc tan sở, người dân “sẽ được đi bộ, tập thể dục”. Tuy nhiên muốn bức tranh màu hồng này trở thành hiện thực, thì văn hóa giao thông tại Việt Nam sẽ phải thay đổi triệt để, đó là điều dễ nói mà rất khó làm.

Nguồn: VOA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…