Tù nhân lương tâm và bạo quyền CSVN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tù nhân lương tâm là bằng chứng sống cho sự vi phạm của những chế độ không tôn trọng quyền con người. Nếu như ở những quốc gia dân chủ, người dân được khuyến khích thực hiện quyền tự do ngôn luận, quyền giám sát chính phủ và không có ai bị bắt giữ khi gia nhập một đảng phái, hoặc thành lập nghiệp đoàn để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Thì ở chế độ độc tài như Việt Nam, các hành vi như vậy sẽ bị trả giá bằng những án tù rất dài.

Tại Việt Nam, trong gần 80 năm qua, đảng cộng sản luôn đưa ra những chính sách hà khắc có chủ đích để cai trị xã hội và sử dụng một lực lượng an ninh hùng hậu để trấn áp người dân. Họ gieo rắc nỗi sợ hãi, sự an phận cam chịu vào đám đông dân chúng. Và nếu có ai dám lội ngược dòng để cất lên tiếng nói cho tự do, công lý thì thường bị nhà cầm quyền bắt giam và bỏ tù. Những con người can đảm đó được cộng đồng trong và ngoài nước vinh danh là những “tù nhân lương tâm.”

Theo ghi nhận của Chiến dịch NOW, Việt Nam hiện là nước đứng thứ hai trong khu vực Đông Nam Á về số lượng tù nhân lương tâm bị giam cầm, với gần 250 người, chỉ sau Myanmar – một danh hiệu mà ông James Gomez, giám đốc Amnesty International tại Đông Nam Á gọi là rất “đáng xấu hổ.”

Các tù nhân lương tâm ở Việt Nam, họ đến từ nhiều thành phần khác nhau trong xã hội. Họ là những người vợ, người mẹ chỉ vì ước mong tương lai đất nước sẽ tốt đẹp hơn cho những đứa trẻ, nhưng bị nhà cầm quyền chia lìa tình mẫu tử như Mẹ Nấm, Thúy Nga, Huỳnh Thục Vy…

Họ là những thanh niên căng tràn nhiệt huyết hành động vì quê hương, nhưng bị nhà cầm quyền tước đoạt tuổi thanh xuân như Phương Uyên, Nguyễn Văn Hóa, Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc, Huỳnh Đức Thanh Bình…

Họ là những cựu chiến binh suy tư về thời cuộc và mang trong mình khát vọng cống hiến cho đất nước như Lê Đình Lượng, Nguyễn Văn Túc, Trần Anh Kim…

Họ là những nhà giáo có đạo đức và sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp để đi theo tiếng gọi của lương tri như thầy Vũ Hùng, Đinh Đăng Định, Đào Quang Thực…

Họ còn là những bloggers, luật sư, người bất đồng chính kiến, những người công nhân, tín đồ tôn giáo… Những con người nặng lòng với quê hương, đất nước.

Là quê hương, nơi mà người dân ăn cái gì cũng sợ ung thư, ngư dân thì không dám ra biển vì sợ tàu lạ đâm chết. Quê hương còn là nơi mà đâu đâu cũng thấy dân oan bị cướp đất, cướp nhà phải sống lay lắt ngoài đường, lúc nào trên tay cũng là xấp hồ sơ khiếu kiện.

Quê hương Việt Nam còn là nơi mà lãnh đạo “buôn chổi đót, chạy xe ôm” nhưng ở nhà biệt thự nguy nga, rộng hàng trăm hecta. Còn dân đen đầu tắt mặt tối, lam lũ nhưng không có nỗi mảnh đất để cắm dùi. Quê hương cũng là nơi mà người dân vào đồn là bị tra tấn, đánh đập đến chết. Là nơi mà nếu bị bệnh, không có tiền thì sẽ bị bỏ mặc chữa trị. Và cũng là nơi mà mỗi khi người ta ra đi, là ít khi nghĩ đến chuyện sẽ quay trở về…

Điểm chung của những tù nhân lương tâm là sự can đảm dấn thân đấu tranh cho nhân quyền và tự do. Những người này, họ hy sinh gần như tất cả, sức khỏe, sự tự do, tuổi thanh xuân, tương lai dang dở để hành động cho ước mơ Việt Nam trở nên dân chủ, không bị cai trị bởi giặc ngoại bang, người dân được hạnh phúc ấm no, những em nhỏ được học hành đầy đủ…

Tuy nhiên, vì những ước mơ cao đẹp của mình, họ bị nhà cầm quyền vu khống và bắt giam. Điều khủng khiếp ở đây là đảng cộng sản Việt Nam đã áp dụng nhiều biện pháp hà khắc để tra tấn họ, bao gồm bị xiềng xích trong phòng giam để tù nhân khác đánh đập, bị ép uống nước bẩn, không được cấp nước tắm rửa, bị từ chối cho gặp luật sư và thân nhân; phải ăn cơm sống, canh thiu, bị bệnh nặng không được điều trị, không cho đọc báo, không được giao tiếp với thế giới bên ngoài… có lẽ không có một chế độ nào đối xử với tù nhân lương tâm tàn bạo và ác độc bằng cộng sản.

Các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế thường xuyên lên án nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam nói một đàng làm một nẻo. Mặc dù ký cam kết thực thi nhân quyền nhưng vẫn đàn áp, khủng bố các tù nhân lương tâm bằng đủ mọi hình thức hung bạo, dã man. Không chỉ dừng lại ở mức độ tàn khốc của việc đánh đập, tra tấn. Mà họ còn bị ép vào những tội danh phi lý và xét xử bằng những phiên tòa chóng vánh thiếu minh bạch với những bản án hết sức hà khắc.

Mục đích của những thủ đoạn tra tấn như trên là làm cho tù nhân lương tâm bị suy sụp về thể chất và tinh thần. Đó là cách hành xử của một chế độ vừa bất công về mặt chính trị, vừa bất nhân về mặt đạo đức.

Thế nhưng, trong lịch sử nhân loại không có một đảng cướp nào cầm quyền được lâu dài, chẳng có chế độ nào được xây dựng trên bạo lực mà không phải chịu hậu quả. Sẽ đến lúc khủng bố bằng bạo lực không còn làm cho nhân dân Việt Nam sợ hãi, ngược lại còn khiến tích tụ sự phẫn uất của quần chúng.

Khi đó, những hành vi tàn độc mà đảng cộng sản gây ra hôm nay chính là đang tự làm dày bản cáo trạng mà nhân dân sẽ tuyên đối với họ. Giống như những bài học của các nhà độc tài đàn anh của đảng cộng sản Việt Nam như Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi, Ukraine, Myanmar, Ai Cập… đã phải lãnh chịu.

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.