Khi ý đảng khác với lòng dân

“Ý đảng-lòng dân” là một thuật ngữ do Ban Tuyên giáo Trung Ương nghĩ ra nhằm tô son điểm phấn cho khuôn mặt chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Ảnh: Reuters
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

“Ý đảng-lòng dân” là một thuật ngữ do Ban Tuyên giáo Trung Ương nghĩ ra nhằm tô son điểm phấn cho khuôn mặt chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Bất cứ nghị quyết nào, dù lớn hay nhỏ người ta dễ tìm thấy trong đó “lòng dân” luôn là chủ đạo và “ý đảng” chẳng qua thực hiện theo đúng những gì mà lòng dân trăn trở.

Nhiều chục năm trôi qua, lòng dân hình như vẫn đứng yên một chỗ bởi không ai thấy được những bức thiết trong đời sống của mình được Đảng nhìn thấy mà những nghị quyết do Đảng đưa ra chỉ cốt làm cho Đảng thêm vững mạnh, vậy là ý Đảng và lòng dân hình như chạy song song với nhau, Đảng theo đàng Đảng còn dân cứ theo đàng dân. Cả hai cùng hiện hữu và chưa bao giờ gặp nhau trên con đường tìm tới mẫu số chung mà câu khẩu hiệu muốn người dân tin vào, hướng tới.

Lần này cũng vậy. Như bao lần khác, Đảng đang làm công tác kiện toàn nhân sự mà cụ thể là “bắt sâu” trong Đảng. Nếu con sâu Đinh La Thăng được Đảng tận tình chăm sóc thì lần này con sâu Tất Thành Cang xem ra Đảng khó “tranh thủ” lòng dân vì ngay trong tập thể cao cấp nhất của Đảng, hiện rõ ra sự chống đối âm ỉ từ bấy lâu nay trước cái lò của vị Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng. Với con số 36% không đồng ý bãi chức Tất Thành Cang người dân thấy ra được sự rạn nứt khó hàn gắn trong cái tập thể có thói quen “vịn nhau mà sống” này, trong khi tội trạng của Cang không thể nào bênh vực hay che giấu. Vậy tại sao “ý Đảng” lần này không theo sát “lòng dân” khi cơ hội làm trong sáng đội ngũ và lấy lại niềm tin trong dân chúng đang nằm trong tay Đảng?

Người dân Sài gòn khi nghe nói họ Tất bị nắm gáy thì không ai là không vui mừng, dù niềm vui có khi “hồ hởi” vượt quá “chỉ tiêu”. Tất Thành Cang bị dân Sài gòn ghét vì đã “ăn” trong nhiều dự án. Khi công khai, lúc bí mật Cang lộ rõ là hạt giống đỏ mau chín do vú ép, còn trẻ nhưng nắm quyền hành quá lớn lại liên kết với tập đoàn mafia đỏ của Sài gòn làm cho thành phố này lên cơn sốt vì đất đai bị chia ra bán không thương tiếc. Phía sau Tất Thành Cang là trùm Lê Thanh Hải, vẫn “đang tự do mà như đã bị bắt” bởi vòng vây ngày một khép dần. Tất Thành Cang và Lê Thanh Hải rõ ràng đang được con số 36% ấy hậu thuẫn và công khai tuyên chiến với Nguyễn Phú Trọng bất kể quyền lực của ông Trọng lớn mạnh cỡ nào.

Con số 36% ấy không phải là con số mà người dân mong muốn. Họ muốn 100% Tất Thành Cang phải vào tù với bản án cao nhất. Mặc dù không được tham dự trong Hội nghị Trung ương 9 nhưng hình như người dân đánh hơi được không khí đầy mùi khói súng trong phòng họp được xem là bí mật nhất nước này. Khi con số 36% Ủy viên Trung ương không tán thành kỷ luật Tất Thành Cang sau khi tội trạng của ông ta được Ban Kiểm tra Trung ương công bố, người dân thực sự ngỡ ngàng vì sự thật này khác với những gì họ nghĩ từ mấy chục năm qua. Với người dân, Đảng tuy không phải là thần thánh nhưng mọi chỉ thị của Đảng không thể không tán thành và con số 36% đã làm cho Đảng bẻ mặt. Lần đầu tiên con số hơn 1/3 Ủy viên Trung ương chống lại quyết định kỷ luật một đảng viên không phải “tầm cỡ” đã làm chính trường gợn sóng. Vâng, gợn sóng một chút rồi lại phôi phai vì Đảng biết rõ khi nào thì phải làm gì bất kể việc làm ấy có làm cho người dân chú ý hay không.

Lần này thì người dân tự an ủi cố chờ xem số phận Lê Thanh Hải ra sao vì y mới là con cờ cần tiêu diệt trong bàn cờ đấu tranh quyền lực. An ủi mãi trở thành thói quen và người ta không màng nữa đến cái câu “Ý Đảng-Lòng dân”, mặc dù hai phạm trù này liên quan mật thiết với nhau như nhận định rất quyết đoán của Ban Tuyên giáo Trung ương.

Sự thật về con số 36% không nói lên nguyện vọng của người dân nhưng nó lại minh họa cho sự bất tín nhiệm của 1/3 Ủy viên Trung ương đối với ông Nguyễn Phú Trọng, người đang cặm cụi vây bắt con sâu lớn nhất hành tinh bằng cách bao vây, chặt vây cánh, thúc ép và thậm chí hù dọa những con sâu con đã từng bú mớm bầu sữa của con sâu đang cố làm “người” tử tế.

Nhưng chắc gì 64% còn lại không có con sâu nào, có khi chúng đang ngủ đông và khi thức giấc sự phá hoại lại càng kinh khủng hơn bởi chúng biết chia sẻ quyền lực và nhất là luật “đồng tình” với kẻ mạnh nhất.

Mặc Lâm

Nguồn: VOA

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…