Nỗi đau của anh chị em chính là nỗi đau của chúng tôi

Giám mục Nguyễn Thái Hợp (áo trắng) viếng thăm cư dân Vườn rau Lộc Hưng sau biến cố nhà cầm quyền Quận Tân Bình phá dỡ nhà cửa của hàng trăm hộ dân tại đây. Ảnh: FB LM An Thanh
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 14/1/2019, Đức Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục tiên khởi tân giáo phận Hà Tĩnh, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam, cùng với cha Giuse Lê Quốc Thăng, Thư ký Ủy ban đã đến viếng thăm, ủy lạo anh chị em lương-giáo dân oan vườn rau Lộc Hưng.

Trong lời chia sẻ, Đức Giám mục Hợp nói: “Nỗi âu lo và hi vọng của người khốn khổ cũng là nỗi âu lo và hi vọng của Giáo hội. Trong những ngày đầu năm Tết Kỷ Hợi năm nay sẽ hội ngộ như thế nào, sẽ gặp nhau ở đâu. Đó là nỗi đau của ông bà và anh chị em cũng chính là nỗi đau của chúng tôi.”

Đức Giám mục cũng nhắc đến Hiến chế Vui mừng – Hy vọng của Công đồng chung Vatican II: Vui mừng và hy vọng của thế giới, của bà con Lộc Hưng là vui mừng và hy vọng của Giáo hội. Ngài nhấn mạnh: “Chúng tôi biết anh chị em tuân thủ pháp luật, nhưng vì những bức xúc do chính quyền gây ra trong những ngày giáp tết đoàn viên này”.

Khi sự kiện nhà cầm quyền địa phương đập phá nhà cửa, tài sản của người dân Lộc Hưng hôm 4/1, thì Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh, Giám mục Việt Nam đã viếng thăm, chúc lành cho bà con và mảnh đất này. Cùng một diễn biến ấy, Đức  Giám mục Vinh Sơn Nguyễn Văn Long, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Úc Châu đã gởi thư hiệp thông với anh chị em vườn rau Lộc Hưng và lên án chế độ cộng sản độc tài.

Những hình ảnh các vị mục tử nhân lành ở giữa đoàn chiên đang bị ba thù rình mồi cắn xé quả thật hết sức xúc động. Đó như sự hiện diện của Chúa Giêsu giữa các tông đồ trước sự sợ hãi sau cái chết của Chúa trên Thánh giá. “Bình an cho anh em” mà Chúa trao cho các môn đệ như là một sự Phục sinh, là thần khí.

Giờ đây Đức Giám mục Nguyễn Thái Hợp đến nhắc nhớ Hiến Chế Vui mừng và Hi vọng như là một cách thức tương tự khi xưa Chúa đã làm với các môn đệ của Ngài. Các Giám mục, các Linh mục đã đến với họ, tự mình đi vào trung tâm của tình trạng thê thảm mà người dân Lộc Hưng đang gánh chịu. Nỗi đau khổ khốn cùng và sợ hãi của người dân nơi đây cũng chính là nỗi đau của Chúa, của Giáo hội. Và các Ngài đến để trao ban bình an, hi vọng và đem lại sức mạnh để họ thực hành đời sống công bình cho chính mình và cho xã hội.

Đó cũng là tinh thần nói lên sự hiệp thông và đại kết trong Giáo hội Công giáo, sự hiệp thông mang tính phổ quát, hàm ngụ một chiều kích song đôi; chiều kích hướng về, hiệp thông với Thiên Chúa và chiều kích hướng đến hiệp thông giữa con người với con người.

Chúng ta hẳn không quên câu nói nổi tiếng của Đức Giám mục Phaolo Maria Cao Đình Thuyên, nguyên Giám mục Giáo phận Vinh khẳng định: “Chuyện của Thái Hà là chuyện của Giáo phận Vinh” để tỏ bày hiệp thông với Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà khi xảy ra biến cố nhà cầm quyền muốn cưỡng chiếm mảnh đất thuộc Giáo xứ Thái Hà, Hà Nội vào năm 2008.

Cũng chính trong biến cố Thái Hà, đã có nhiều anh chị em giáo dân Giáo xứ Lộc Hưng hiệp thông một cách mạnh mẽ và trọn vẹn bằng kinh nguyện, bằng sự lên tiếng, bằng sự hiện diện. Ngay thời điểm đó, người dân Lộc Hưng cũng bị rình rập, bị khủng bố bởi nhà cầm quyền địa phương, nhưng họ không quên Thái Hà mãi tận ngoài Bắc.

Giờ đây, họ lâm vào cảnh nhà cửa bị san phẳng, đất đai ruộng vườn bị phá nát, con đường kiếm kế sinh nhai bị chặn đứng, tài sản bao đời bỗng chốc bị cướp sạch bởi bàn tay vấy máu cộng sản thì ai đang bên họ, ai đồng hành cùng họ, ai dám liều thân vì họ? Chắc chắn có nhiều người khắp nơi trong nước và hải ngoại, trong đó có những luật sư, các vị trí thức, những đấng bậc lãnh đạo tôn giáo đã, đang và sẽ đồng hành cùng người dân Lộc Hưng. Nhưng hình như vẫn chưa đủ, vẫn còn thiếu bóng dáng của những người cần phải có?

Portland, OR 15/1/2019

Paulus Lê Sơn

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.