Báo Nhân Dân lại vu khống Việt Tân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Báo Nhân Dân, dù là một tờ báo được đánh giá là… in ra chỉ để phát không cho các trại giam và ép các cơ quan mua theo kiểu “hạch toán kinh doanh” của XHCN, nhưng thỉnh thoảng cũng ráng đưa lên một vài bài gọi là bình luận và phê phán.

Bình luận của Nhân Dân phần lớn là nhai lại các nghị quyết của đảng. Gần đây người ta lại thấy tờ báo này dựng đứng những chuyện không bằng chứng để bêu xấu những thành phần đang đấu tranh cho nền dân chủ Việt Nam.

Đó là chính công an CSVN đã lập ra một trang Facebook lấy tên “VietTan Đỗ Hoàng Điềm” để lừa bịp những người nhẹ dạ cả tin. Ngay từ đầu, các công dân mạng đã nhận ngay ra đây là một nick giả được công an dàn dựng, nhằm tung tin thất thiệt để tạo ra sự nghi kỵ, phân hóa trong hàng ngũ đấu tranh. Nhưng qua Facebook giả này, công an lại giấu đầu lòi đuôi vì những sai lầm sơ đẳng trong trò “gắp lửa bỏ vào tay người”.

Từ trang Facebook giả này, công an chế tạo “lời kêu gọi” gán cho ông Đỗ Hoàng Điềm là tác giả rồi tung ra nhằm cáo buộc ông và đảng Việt Tân xúi giục dân chúng tự thiêu đòi nhân quyền. Công an CSVN đã viết như sau: “Cộng đồng dân chủ tại hải ngoại đã phát động phong trào tự thiêu đòi giải tán Đảng Cộng Sản. Tôi kêu gọi các nhà đấu tranh nhân quyền đang hoạt động tại Việt Nam, hãy tranh thủ thời cơ. Sự hy sinh của quý vị góp phần xương thịt vào nền dân chủ, văn minh nhất thế giới”.

“Góp phần xương thịt”, quả là ngôn từ… xã hội chủ nghĩa! Sự thật như ban ngày, không có một “phong trào tự thiêu” nào phát động ở hải ngoại trong năm 2015.

Chắc chắn là người Việt ở hải ngoại không những không tin mà còn thấy rõ sự vu cáo trắng trợn của công an CSVN. Nhưng công an cố tình dựng chuyện vì nghĩ rằng họ còn khả năng “bưng bít” thông tin ở trong nước, để tiếp tục đầu độc dư luận tại Việt Nam.

Từ lối vu cáo ngô nghê nói trên, công an CSVN đã chuyển sang việc công kích về chiến dịch “Tổng Tuyệt Thực” do một số tổ chức xã hội dân sự và cá nhân trong ngoài nước đề xướng hôm cuối tháng 7 vừa qua.

Công an CSVN đã cố tình nhập nhằng giữa sự dựng chuyện “phong trào tự thiêu” và chiến dịch “tổng tuyệt thực” của các đoàn thể xã hội dân sự, với ý đồ triệt hạ uy tín của Việt Tân.

Người ta thấy ngay đây lại là chiêu trò “gắp lửa bỏ tay người” của Hà Nội đã từng thực hiện qua những cáo buộc không bằng chứng về một đảng Việt Tân “khủng bố”, “xúi giục bạo loạn”.

Không có gì khôi hài hơn những cái loa tuyên giáo cứ ra rã những luận điệu lạc lõng, nhàm chán từ ngày này qua tháng khác. Nó chỉ làm cho người dân Việt càng ngày càng nhận ra thủ đoạn thâm độc của Hà Nội và phản ứng ngược lại bằng cách xích lại gần Việt Tân hơn.

Ai cũng biết Ban tổ chức Chiến dịch “Nhân quyền 2015” công khai trên các trang mạng xã hội, chính là người đã đề xướng đêm thắp nến và Tổng tuyệt thực toàn cầu vào ngày 24/7/2015. Sự kiện này được các cá nhân và đoàn thể hưởng ứng khắp nơi, không riêng gì Việt Tân.

Ngày tuyệt thực toàn cầu cũng đã gióng lên một tiếng chuông cảnh báo tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam. Đồng thời nó cũng lột trần bộ mặt thật của chế độ giả nhân giả nghĩa tại Việt Nam. Qua những hành động bắt người phi pháp, hành hung phụ nữ, đánh đập tu sĩ, triệt phá nhà thờ, cướp đất nông dân, bộ mặt ấy càng ngày càng trở nên khả ố. Đó cũng là những tội ác mà đảng CSVN không thể chối cãi và phải chịu trách nhiệm trước dân tộc.

Những ngày qua tuy rất tức tối với chiến dịch “Nhân quyền 2015” và đêm tuyệt thực 24/7 nhưng Hà Nội cũng không làm gì được ngoài chuyện vu cáo, đả kích một cách lố bịch.

Mặt khác, bài báo trên Nhân Dân còn tỏ ra cay cú với những chiến dịch xin chữ ký khắp nơi trên thế giới có đảng Việt Tân tham gia cùng với các tổ chức, hội đoàn khác. Chiến dịch đã mang lại nhiều kết quả lớn lao, đặc biệt là phái đoàn CSVN đã bị các quốc gia lên án mạnh mẽ tại buổi kiểm định nhân quyền UPR.

Cái dại nhất của tác giả Đông A qua bài viết dựng chuyện vu cáo đảng Việt Tân là sử dụng thủ đoạn “gắp lửa bỏ tay người”. Cái dại kế tiếp là đánh giá cuộc tuyệt thực vì tù nhân lương tâm là một màn “bi hài kịch”. Đông A của báo Nhân Dân đã trắng trợn xuyên tạc khi viết “chỉ có hơn 10 người tuyệt thực đủ 24 giờ”! Nếu một sự kiện chỉ có hơn 10 người tham gia, thì việc gì khiến tác giả Đông A phải lồng lộn lên như thế?

Hoặc nếu “chỉ được vài mống chụp hình quảng cáo rùm beng” thì tại sao báo đảng phải bận tâm giở trò vu cáo khắp nơi? Phải chăng trước các đòn tấn công liên tục của các lực lượng đấu tranh dân chủ, đảng CSVN phải thú nhận sự thất bại của chúng trước sự phối hợp hành động nhịp nhàng giữa trong ngoài nước.

Báo Nhân Dân còn dựng chuyện viết rằng: những người tuyệt thực trước đó “rủ nhau đi ăn thật nhiều những thứ no lâu như trứng vịt lộn, xôi… để có sức chịu đựng”.

Rõ ràng là qua bài viết ký tên Đông A, báo Nhân Dân đã biến thành “báo lá cải” của một đám chuyên viên bịa đặt, vu vạ, ngậm máu phun người. Nhưng cũng chẳng gỡ gạc được những thất bại càng ngày càng khoét sâu trong cơ thể chế độ độc tài.

Bùi Xuân Nhã

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.