Kiểm duyệt

Các ca khúc của Jack, HIEUTHUHAI, Pháo, BRay... bị cho là có lời hát "lệch chuẩn" bị nêu tên trong công văn số 69 của Ban Tuyên giáo và Dân vận TP.HCM về việc "chấn chỉnh hoạt động âm nhạc có biểu hiện lệch chuẩn văn hóa." Ảnh: Báo Tuổi Trẻ
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thật mỉa mai khi thấy [báo] Tuổi Trẻ hăng hái kêu gọi kiểm duyệt các ca sĩ “lệch chuẩn.” Có lẽ họ quên rằng chính mình từng bị đình bản ba tháng vì một hành vi mà ai đó cho là “lệch chuẩn.”

Trong một xã hội văn minh, ai cũng có quyền nói, và ca sĩ có quyền hát những gì họ muốn. Miễn sao không kích động thù hận và gây phương hại đến người khác.

Yêu hay ghét không làm thay đổi quyền tự nhiên ấy. Tôi ghét ca sĩ nhảm thì tôi không nghe, nhưng tôi không thể cấm người khác nghe.

Thật vô nghĩa nếu ta chỉ bảo vệ tự do cho những người ta thích. Tự do ngôn luận chỉ có giá trị khi nó bảo vệ cả những người ta không ưa.

Tôi muốn những ca sĩ như Jack ế show, nhưng không muốn thấy chính quyền “phong sát” ai họ không thích, càng không muốn thấy những tờ báo vốn luôn nơm nớp lo kiểm duyệt lại ủng hộ chuyện này. Hãy để thị trường quyết định. Ca sĩ dở, bài hát nhảm rồi cũng tự chết. Cái chết ấy có thể không nhanh, nhưng chẳng sao. Nhanh quá sẽ khó sửa sai.

Ai cũng có quyền chọn nghe gì, nghĩ gì. Không ai được áp đặt người khác, càng không thể áp đặt cả xã hội nên hay không nên nghe nhạc gì.

Người trưởng thành tự quyết định và chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Khi nhạc nhảm còn khiến ai đó thấy vui, nó vẫn có chỗ đứng. Bạn có chắc không có sở thích nào của mình bị người khác xem là nhảm nhí, “lệch chuẩn”? Nếu vậy, lướt TikTok đã chẳng thành thói quen quốc dân.

Nếu muốn bảo vệ trẻ em, hãy dạy chúng biết suy nghĩ. Một đứa trẻ muốn trưởng thành cần được tiếp xúc với cả cái hay lẫn cái dở, để hình thành “hệ miễn dịch” trước đời sống đầy cám dỗ. Trẻ không chơi, già đổ đốn là vậy. Cấm đoán chỉ tạo ra sự non nớt. Khi bước ra khỏi vỏ bọc, chúng sẽ không biết cách tự bảo vệ.

Vả lại, một vài câu nói tục thì đã làm sao? Tôi tự hỏi, nếu Hồ Xuân Hương sống thời này, có lẽ bà phải đóng cả Facebook. Bằng không, chắc bao nhiêu người sẽ ào vào chỉ dạy nữ sĩ phải làm thơ thế nào cho “đạo đức.”

H. L. Mencken từng nói, “Khó khăn lớn nhất của việc đấu tranh cho tự do là ta phải dành phần lớn thời gian để bảo vệ quyền của bọn đê tiện.” Rất dễ để tấn công những ca sĩ hát nhảm, nhưng hãy lắng nghe. Lời nhạc của họ có thể rất chán, nhưng quyền được cất tiếng hát vẫn là tiếng nói của tự do.

KS Dương Ngọc Thái

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online

Sóng gió nhà thương*

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị…

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.