Nhà nước có đủ ý chí bảo vệ dân khỏi lũ lụt hay không?*

Thủy điện Sông Ba Hạ xả lũ ở mức kỷ lục 16.100 m³/giây chiều ngày 19/11/2025. Ảnh: Pháp Luật Online (PLO)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nước lũ miền Trung rút xuống cho thấy những mất mát tang thương, nhưng cũng đồng thời phát lộ một câu hỏi quan trọng: “Ai chịu trách nhiệm cuối cùng cho sự an toàn của dân?”

Trong chiến tranh, câu trả lời hiển nhiên là Nhà nước. Dịch bệnh, tất nhiên là Nhà nước. An ninh biển đảo, là Nhà nước.

Nhưng lũ lụt – thứ giết cả trăm ngưởi và cuốn phăng tài sản hàng trăm nghìn người trong vài ngày – thì trách nhiệm lại đang được chẻ nhỏ cho doanh nghiệp, cho dự báo thời tiết, cho các bộ, cho ban chỉ đạo…

Mà kỳ thực là không ai chịu trách nhiệm gì.

Đây là vùng rủi ro nằm ngoài kiểm soát của Nhà nước — và là nếu tái diễn, ngưởi dân có quyền đặt câu hỏi “vậy thì Nhà nước tồn tại để làm gì?”

Bởi vì, một nhà nước chỉ thực sự cầm quyền nếu kiểm soát được rủi ro, chỉ có thể cải cách nếu thừa nhận chỗ yếu kém trong năng lực điều hành, và chỉ giữ được chính danh nếu dân tin là họ được bảo vệ.

Vì thế, lũ lụt không phải thiên tai, mà là một bài kiểm tra năng lực nhà nước trong kỷ nguyên khí hậu cực đoan.

Các quốc gia nằm trong vùng khí hậu khắc nghiệt hơn đã nhìn thấy vấn đề này từ lâu, Hàn Quốc đặt toàn bộ sông hồ đập dưới K-water, còn Nhật gom hết quyền lực nước về MLIT.

Không có van xả tư nhân, không có một ngưởi dự báo một người mở van, không có chuyện địa phương gánh hậu quả chỉ được thông báo mà không đủ thời gian sơ tán dân.

Bởi vì họ hiểu rằng: Mỗi con sông chỉ có 1 người chịu trách nhiệm.

Còn ở ta, mỗi sông có 2-3 bộ tham gia, dự báo một bên van xả một bên, ngưởi chỉ đạo thì không có tham mưu, doanh nghiệp thuỷ điện hưởng lợi còn dân chịu chết.

Chỉ vấn đề quy hoạch phòng lũ, thì luật đê điều chỉ quy định hành lang thoát lũ cho sông có đê; luật phòng chống thiên tai và luật tài nguyên nước lại không tích hợp vào quy hoạch đô thị; còn luật quy hoạch đô thị và nông thôn lại mơ hồ về thích ứng với khí hậu.

Và vấn đề cần tranh luận hôm nay không còn là bao nhiêu người chết, hay thuỷ điện có tội hay không, dân có kiện được hay không, mà là câu then chốt “Nhà nước có đủ ý chí bảo vệ dân khỏi lũ lụt hay không?”

Nếu trả lời là Có, thì phải bắt đầu từ một giải pháp tổng thể, có thể học của Hàn, có thể học của Nhật, cũng có thể lai ghép với mô hình thực tế.

Nhưng nhất thiết phải có một ai đó chịu trách nhiệm.

Còn nếu là Không, thì chỉ việc chờ thêm một cơn lũ nữa.

Nguồn: FB Hưng Ngọc Phạm

* Tựa do BBT đặt

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.