Sức khỏe người dân bị bào mòn trong bệnh viện

Từ sáng sớm, hàng trăm bệnh nhân ngồi ngoài sân chờ vào quầy thông tin bên trong Bệnh viện Ung bướu TP.HCM cơ sở 2 (Thủ Đức) để lấy số khám bệnh. Ảnh: VnExpress
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Camille Nguyễn

Vì sao bệnh viện tuyến trên luôn quá tải, còn y tế cơ sở thì bị bỏ quên?

Tình trạng quá tải ở bệnh viện không phải là câu chuyện mới và được lặp lại như một vòng luẩn quẩn. Mỗi sáng sớm, khi thành phố còn chưa thức hẳn, khu vực trong và ngoài bệnh viện đã có người bệnh và thân nhân đứng xếp hàng chờ đợi.

Tái khám định kỳ ở Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM, theo chia sẻ của một thân nhân giấu tên thì: “Mình sợ đi tái khám lắm, lần nào mình dẫn người thân đi tái khám cũng đông, đi từ sáng sớm mà hết giờ chiều mới được về, nếu xong xuôi hết thì khoẻ, còn không, hẹn lại một ngày khác, còn cực hơn nữa”.

Niềm tin vào tuyến trên

Trong suy nghĩ của không ít người dân, niềm tin vào y tế dường như tỷ lệ thuận với thứ hạng của bệnh viện. Có một thực tế là dù trạm y tế phường hay bệnh viện tỉnh, bệnh viện quận chỉ cách nhà vài bước chân, người bệnh vẫn sẵn sàng vượt hàng chục, hàng trăm cây số, chập chờn ngủ vỉa hè từ tờ mờ sáng để chờ lấy số tại các bệnh viện tuyến cuối.

Niềm tin này, suy cho cùng, không tự nhiên mà có; nó được bồi đắp từ sự chênh lệch về trình độ chuyên môn và trang thiết bị giữa các tuyến. Người dân mang tâm lý “đã đau thì phải đến chỗ tốt nhất,” bởi họ lo sợ rủi ro từ những chẩn đoán sai lệch hoặc vì thiếu trang thiết bị mà ảnh hưởng đến quá trình cứu chữa, xét nghiệm. Sự đứt gãy niềm tin vào hệ thống y tế cơ sở không chỉ làm trầm trọng thêm tình trạng quá tải, mà còn biến việc đi khám bệnh từ một quyền lợi an sinh thành một cuộc hành xác đầy may rủi.

“Bà con ở đây mỗi khi có vấn đề gì về sức khỏe thường sẽ chủ động lên các bệnh viện ở tuyến trên để khám, bất chấp vấn đề về bảo hiểm y tế, trẻ em thì vào Nhi Đồng, bà bầu thì vào Từ Dũ, thà mất công một chút nhưng an tâm hơn, nếu có gì xảy ra thì cũng có sẵn trang thiết bị, máy móc xử lý không phải chuyển viện,” bà Ba, cư dân sinh sống ở một vùng quê thuộc tỉnh Bình Dương (cũ) chia sẻ.

Từng đưa người thân ra vào ở nhiều bệnh viện tuyến trên khác nhau, tuy nhiên, theo chia sẻ của cư dân Minh ở Sài Gòn thì: “Bệnh viện tuyến trên thì giỏi đó, bác sỹ cũng có người giỏi, nhưng không phải bác sỹ nào tay nghề cũng sàng sàng nhau, cũng như mức độ kỹ lưỡng giống nhau. Chắc có thể do mình xui nhưng lúc trước mỗi khi đưa người thân đi cấp cứu, dẫn bà xã đi khám thai mình đều ưu tiên chọn bệnh viện công tuyến trên vì nghĩ họ chuyên, nhưng trải qua nhiều vấn đề, mình đã thay đổi suy nghĩ, dù biết chi phí cao hơn nhưng ráng, mỗi lần có chuyện, mình đi bệnh viện tư, từ cách họ đón bệnh nhân, tích cực chăm sóc bệnh nhân cũng như kỹ lưỡng với thai phụ, mình thấy ưng cái bụng hơn nhiều.”

Giảm quá tải bệnh viện: Không chỉ là thêm giường, thêm bệnh viện

“Điều duy nhất để mình cố gắng bám trụ lại ở thành phố này, dù có phải ăn xin hay bán vé số đi chăng nữa chính là bệnh viện tuyến trên, đó là điều tốt nhất cho chồng mình, ít nhất là ở giai đoạn hiện tại,” có thân nhân đang điều trị tại [bệnh viện] Ung Bướu, bà Hai chia sẻ.

Giải quyết bài toán quá tải bệnh viện không thể chỉ dừng ở việc xây thêm cơ sở hay tăng số giường bệnh. Vấn đề còn nằm ở việc khôi phục niềm tin của người dân vào tuyến y tế cơ sở thông qua nâng chất lượng khám chữa bệnh, bảo đảm đủ bác sỹ, thuốc men cũng như trang thiết bị cần thiết. Một cơ chế bảo hiểm y tế linh hoạt, chi trả cao hơn cho các danh mục kỹ thuật tại tuyến dưới và chính sách đãi ngộ đặc thù cho bác sĩ vùng ven chính là “cú hích” cần thiết để giữ chân bệnh nhân.

“Bên cạnh phát triển tuyến dưới, tôi nghĩ cũng nên đẩy mạnh mô hình bác sỹ gia đình, phù hợp cho cả gia đình có tiền lẫn gia đình không nhiều tiền. Mô hình này phát triển rộng khắp thì những người lớn tuổi, khó khăn trong đi lại sẽ đỡ hơn,” anh Minh nói tiếp.

Quá tải bệnh viện không phải là một “căn bệnh nan y” không có thuốc chữa, mà là hệ quả của một cơ thể đang lớn nhanh nhưng bộ khung quản trị chưa kịp thích nghi. Khi người dân còn phải dậy từ mờ sáng để giữ một lượt khám, chờ đợi cả ngày để được xét nghiệm, thì mọi giải pháp kỹ thuật vẫn chỉ là phần ngọn.

Để người dân không còn phải chịu cực, ngành y tế nên chăng cần có những giải pháp thực tế và nhân văn hơn? Y tế công bằng và hiệu quả không nên là một giấc mơ xa xỉ, mà phải là quyền lợi sát sườn mà mỗi công dân đều được thụ hưởng một cách nhẹ nhàng nhất.

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…