Sóng gió nhà thương*

Bệnh nhân chờ khám chữa bệnh tại Bệnh viện K, cơ sở Tân Triều, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Ảnh: Phụ nữ Online
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ai từng có người thân đau ốm, nhất là mang căn bệnh ung thư, mới hiểu hết cảm giác kiệt quệ nơi “sóng gió nhà thương.” Người bệnh đã mang trong mình nỗi đau thể xác, nỗi sợ hãi cận kề giữa sự sống và cái chết, điều họ cần đôi khi không phải lời hứa hẹn cao siêu, mà chỉ là một ánh mắt quan tâm, một câu hỏi han tử tế từ bác sĩ điều trị. Thế nhưng, điều khiến tôi đau lòng nhất lại chính là sự lạnh lùng và cách hành xử vô cảm của một số người khoác áo blouse trắng.

Tôi từng đặt rất nhiều hy vọng khi đưa em vào điều trị tại BVK – nơi được xem là tuyến đầu về ung thư. Tin tưởng vào danh tiếng của bệnh viện, tin vào lời giới thiệu, gửi gắm của người quen trong ngành, tôi nghĩ em mình sẽ được BS L.T.Y – BVK 1 quan tâm đúng nghĩa. Nhưng thực tế lại là chuỗi ngày thất vọng nối tiếp thất vọng.

Hai lần tái khám, em tôi – một bệnh nhân ung thư đang vật vã vì tác dụng phụ thuốc đích với ngứa toàn thân, tiêu chảy, lở miệng, đau nhức, mệt mỏi – phải ngồi mòn mỏi hàng giờ trước cửa phòng khám chỉ để chờ bác sĩ xuất hiện vài phút rồi lại vội vã rời đi. Người bệnh nhấp nhổm hy vọng rồi lại chưng hửng. Có những bệnh nhân lê từng bước vì quá yếu, vậy mà đổi lại chỉ là cái khoát tay lạnh tanh: “Vào gặp bác sĩ nội trú, tôi có việc đi đến 2 giờ mới về.” Đau nhất không phải chờ đợi, mà là cảm giác mình bị xem nhẹ, bị đối xử như một con số vô hồn trong danh sách bệnh án.

Không ai phủ nhận áp lực của bác sĩ tuyến cuối, càng không phủ nhận sự vất vả của người làm nghề y. Nhưng đã mang danh thầy thuốc thì ngoài chuyên môn còn cần y đức. Người bệnh ung thư không chỉ cần thuốc, họ cần được lắng nghe, được hỏi han, được cảm nhận mình vẫn là một con người đáng được trân trọng. Một trưởng khoa bận rộn đến đâu cũng không thể xem việc khám bệnh là “thích thì khám, không thích thì bỏ mặc.” Sự vô tâm ấy không chỉ làm tổn thương bệnh nhân mà còn bào mòn niềm tin của người nhà vào ngành y.

Đáng buồn hơn khi không ít người từng gửi gắm người thân vào BVK cũng phải thở dài thất vọng. Cái mà họ nhận lại không phải sự tận tâm, mà là thái độ lạnh lẽo đến xót xa. Người bệnh ung thư vốn đã ở đáy của đau đớn và tuyệt vọng, xin đừng để họ phải chịu thêm cảm giác bị coi như “vật bỏ đi.”

Một “con sâu” có thể làm rầu cả nồi canh. Và những cách hành xử vô cảm như thế xứng đáng bị lên án, bởi nó đi ngược lại hai chữ thiêng liêng nhất của nghề y: Lương tâm.

Nguồn: FB Đặng Kim Ngân

* Tựa do BBT đặt

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.