Ai ‘rò rỉ’ tài sản ông Huỳnh Đức Thơ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong cuộc họp báo định kỳ của thành phố Đà Nẵng vào ngày 27 tháng 3 vừa qua, ông Trần Đình Quỳnh, chánh văn phòng Thành phố đã phát biểu hai điều:

1/ Tài sản mà ông Huỳnh Đức Thơ, chủ tịch Thành phố Đà Nẵng kê khai là đúng “trình tự pháp luật”. Hồ sơ kê khai này, ông Thơ đã nộp cho Ban thường vụ Thành ủy Đà Nẵng và báo cáo cho Ban tổ chức trung ương đảng vào năm 2014, khi ông Thơ được bầu làm chủ tịch thành phố.

2/ Thành ủy Đà Nẵng hiện đang cho điều tra vụ rò rỉ những kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ.

Những tài sản mà ông Huỳnh Đức Thơ đã kê khai và đang được tán phát trên mạng xã hội lên đến hàng trăm triệu Mỹ Kim gồm:

– Căn nhà diện tích xây dựng 300m2;

– 4 mảnh đất có diện tích từ 150m2 đến 1.021m2 tại nhiều vị trí đẹp ở trung tâm Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam;

– Góp vốn 3ha đất trồng rừng và sở hữu 1,5ha đất nuôi tôm;

– Góp vốn ở 4 cơ sở sản xuất kinh doanh với giá trị kê khai 2,5 tỷ đồng (không ghi rõ là cơ sở sản xuất kinh doanh nào);

– Mua cổ phiếu Công ty Dana – Ý, có giá trị 500 triệu đồng từ năm 2007.

JPEG - 65.4 kb
Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ. Ảnh: DaNang TV

Những dữ kiện này được đảng CSVN liệt vào hàng “bí mật” nên sự rò rỉ chỉ có thể xảy ra từ một trong hai nơi lưu giữ danh sách kê khai của ông Huỳnh Đức Thơ, đó là Thành ủy Đà Nẵng hay Ban tổ chức trung ương đảng.

Thành ủy Đà Nẵng nằm dưới sự lãnh đạo của Bí thư Nguyễn Xuân Anh, con trai của nguyên ủy viên Bộ chính trị Nguyễn Văn Chí. Tuy giữa ông Xuân Anh và ông Thơ không mấy thuận thảo vì những tranh chấp quyền lực ngầm của các đàn em ở hai quận Sơn Trà và Ngũ Hành Sơn, nhưng ông Xuân Anh chưa dám ra mặt tấn công ông Huỳnh Đức Thơ một cách công khai như vậy. Ông Xuân Anh mới được đưa lên làm Bí Thư nên còn phải “lấy lòng” đàn em ông Thơ ít nhất là 5 năm nữa cho ghế Bí Thư Đà Nẵng, trước khi ngắm nghé một ghế nào đó ở Trung ương.

Vấn đề còn lại là bộ phận nào ở trung ương đã cho “rò rỉ” những dữ kiện về tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ?

Ông Thơ làm bản kê khai và nộp cho trung ương vào năm 2014, lúc ông Tô Huy Rứa làm Trưởng ban tổ chức Trung ương và đến đầu năm 2015 thì ông Phạm Minh Chính, Bí thư Tỉnh Quảng Ninh, được cử làm phó cho ông Rứa. Nay thì ông Phạm Minh Chính làm Trưởng ban tổ chức trung ương và được coi là nhân vật thân cận nhất của “tổng lú” Nguyễn Phú Trọng.

Là một cán bộ xuất thân trong ngành công an, từng ở vai trò Thứ trưởng công an, ông Phạm Minh Chính có dư thủ đoạn để tung những đòn hỏa mù nhằm khống chế con mồi theo kịch bản của phe nhóm mình.

Nói cách khác, chính ông Phạm Minh Chính là người vừa đá bóng, vừa thổi còi trong cuộc chơi “chống tham nhũng” cùng với ông Trọng, nhưng ít ai để ý.

Đó là “rò rỉ” cho mạng xã hội loan tải những tin mật về tài sản, lăng nhăng tình ái, việc bổ nhiệm nhân sự của một số đối tượng… Nếu những rò rỉ thu hút dư luận, thì sẽ bắt đầu cho một vài tờ báo lề đảng – có “thành tích” đăng bài chống tiêu cực trong đảng – xào nấu thành những bản tin hoặc bài viết dưới dạng điều tra nhiều kỳ.

JPEG - 36.4 kb
Trưởng ban tổ chức trung ương Phạm Minh Chính được coi là nhân vật thân cận nhất của ông Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: zing.vn

Từ tháng 6, 2016 khi ông Nguyễn Phú Trọng cùng Phạm Minh Chính tung ra “cuộc chiến thanh lọc nội bộ” cho đến nay, không ngày nào mà báo chí lề đảng, và truyền thông nhà nước nói chung, không nhắc đến những nhân vật như Trịnh Xuân Thanh (đang chạy trốn ổ Âu Châu), Hồ Thị Kim Thoa (đương kim Thứ trưởng Bộ công thương), Huỳnh Đức Thơ (Chủ tịch thành phố Đà Nẵng), Trịnh Văn Chiến với “hot girl” Trần Vũ Quỳnh Anh (Bí thư Thanh Hóa)…

Những rò rỉ này chỉ có một mục tiêu duy nhất là hướng sự bất bình của số đông vào một vài biến sự nóng, để không chú ý gì đến tình trạng tồi tệ của đất nước hiện nay như thảm họa Formosa, kinh tế suy thoái, nợ công vượt trần.

Sự rò rỉ này đi đúng với kịch bản mà ông Nguyễn Phú Trọng chủ trương: “kỷ luật vài người để cứu muôn người”. Mà thực chất là đưa vài con dê tế thần ra để cứu đảng trong tình hình đảng CSVN đang đứng bên bờ CNXH theo đúng nghĩa “Cả Nước Xuống Hố.”

Nói tóm lại, vụ rò rỉ tài sản của ông Chủ tịch Thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ đã cho dư luận thấy rõ đây là thủ đoạn của ông Trọng, nhằm hướng dư luận vào một vài con dê tế thần, để không chú ý đến những tài sản kếch xù của hàng vạn cán bộ đang cầm quyền ở trung ương và địa phương, để được tiếng chống tham nhũng và xoa dịu sự phẫn nộ của quần chúng nạn nhân. Nhất là để đánh lạc hướng dư luận về sự bất tài của chế độ trước những vấn nạn lớn lao của đất nước do chính nền móng độc tài và tư duy nô lệ phương Bắc gây ra.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.