Biển Đông và nỗi lo COC

Phát ngôn nhân Lực lượng Tuần tra Bờ biển Philippines Jay Tarriela (thứ hai từ phải sang) tại cuộc họp báo hôm thứ Tư 10/6/2026 công bố phát hiện một số vật thể lớn ở Bãi cạn Scarborough, được cho là do Trung Quốc lắp đặt. Ảnh: South China Morning Post/ EPA
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nguyễn Công Bằng

Chúng ta thấy tâm điểm của căng thẳng Biển Đông mới nhất nằm gần Philippines, nhưng những làn sóng chấn động đã lan rộng khắp nhiều quốc gia xung quanh.

Đặc biệt, với hai sự kiện diễn ra vào cuối tháng 5 và đầu tháng 6 đã tác động vào tình hình Biển Đông rất lớn.

Thứ nhất, chính phủ Philippines thông báo về sự xuất hiện của một số vật thể lớn ở Bãi cạn Scarborough (Philippines gọi là Bajo de Masinloc), được cho là do Trung Quốc lắp đặt. Trung Quốc đã kiểm soát hiệu quả đảo san hô này từ năm 2012, mặc dù nó nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Philippines. Phán quyết trọng tài năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) đã khẳng định rằng yêu sách lãnh thổ “Đường đứt đoạn” của Trung Quốc là không hợp lệ và việc Trung Quốc cấm ngư dân Philippines đánh bắt cá ở bãi cạn này là bất hợp pháp, nhưng Bắc Kinh đã bác bỏ phán quyết đó.

Một viện nghiên cứu của Trung Quốc cho biết họ đã triển khai một phao nổi (trong hình) tại bãi cạn Scarborough để quan trắc môi trường và lấy mẫu. Ảnh: South China Morning Post/ Reuters
Một viện nghiên cứu của Trung Quốc cho biết họ đã triển khai một phao nổi (trong hình) tại bãi cạn Scarborough để quan trắc môi trường và lấy mẫu. Ảnh: South China Morning Post/ Reuters

Các vật thể mới được quan sát thấy trong bãi cạn bao gồm 2 phao lớn có ăng-ten và một cấu trúc nổi từng có 6 người trên đó. Trung Quốc không xác nhận cũng không phủ nhận trách nhiệm, nhưng một tuyên bố ngày 5/6/2026 từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc khẳng định quyền “nghiên cứu khoa học” của Trung Quốc. Trong tuyên bố ngày 9/6, phía Trung Quốc tiếp tục khẳng định lập trường này, đồng thời cáo buộc Philippines đưa ra những “cáo buộc sai sự thật.” Cách phản ứng đó khiến nhiều người liên tưởng đến thông điệp ngầm: Càng ra sức phủ nhận, Bắc Kinh càng để lộ dấu hiệu cho thấy mình có liên quan đến những gì đang bị chỉ trích.

Vấn đề thứ hai bắt đầu khi Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr. và Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi tuyên bố ngày 28/5 rằng họ sẽ tổ chức các cuộc đàm phán song phương để phân định EEZ của hai nước, không bao gồm Đài Loan, nằm giữa Philippines và Nhật Bản. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho biết vào ngày 7/6 rằng “cái gọi là các cuộc đàm phán phân định giữa Nhật Bản và Philippines là hoàn toàn bất hợp pháp và vô hiệu.” Bắc Kinh đã điều các tàu hải cảnh và các tàu công vụ khác tuần tra vùng biển phía Đông Đài Loan vào các ngày 1/6 và 8/6.

Các nguồn tin Trung Quốc xác nhận rằng các cuộc tuần tra này là để đáp trả các cuộc đàm phán giữa Nhật Bản và Philippines. Việc Trung Quốc sử dụng lực lượng thực thi pháp luật thay vì tàu hải quân cho các hoạt động này cho thấy đây là một tuyên bố chủ quyền. Điều đáng chú ý là khu vực tuần tra được chỉ định trải rộng ra ngoài phạm vi “Đường đứt đoạn” mà Trung Quốc tự tuyên bố chủ quyền.

Bãi cạn Scarborough

Bãi cạn Scarborough có một lịch sử đầy biến động. Năm 2012, chính phủ Philippines phát hiện các tàu cá Trung Quốc neo đậu tại bãi cạn và, sau khi kiểm tra, được cho là đã tìm thấy bằng chứng về hoạt động đánh bắt cá bất hợp pháp. Hai tàu tuần tra hàng hải của Trung Quốc đã đến và cản trở việc bắt giữ các ngư dân. Sau một cuộc đối đầu căng thẳng kéo dài nhiều tháng, Philippines đã cố gắng giảm leo thang bằng cách thay thế tàu hải quân của mình tại hiện trường bằng một tàu tuần tra bờ biển. Ngược lại, Trung Quốc đã tăng cường hiện diện của họ bằng một tàu thứ 3. Cuối cùng, nhiều tàu hơn từ cả hai phía đã đến khu vực này. Các ngư dân đã tránh được việc bị truy tố khi các tàu Trung Quốc hộ tống họ ra khỏi bãi cạn.

Chính phủ Mỹ đã đàm phán một thỏa thuận giữ thể diện, theo đó cả hai bên sẽ rút tất cả các tàu của mình. Philippines đã tuân thủ, nhưng Trung Quốc thì không. Bị cáo buộc bội ước, họ tuyên bố rằng không có thỏa thuận nào được ký kết. Trung Quốc đã chiếm đóng bãi cạn kể từ đó.

Sự kiện năm 2012 vẫn là một điểm nhức nhối đối với một số người Philippines, cũng như một số người Mỹ, những người cảm thấy Washington đã không hỗ trợ đầy đủ cho đồng minh của mình vì muốn tránh làm xấu đi quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc. Sau đó, cả chính phủ Mỹ và Philippines đều khẳng định rằng Trung Quốc không thể xây dựng trên Bãi cạn Scarborough. Năm 2018, Ngoại trưởng Philippines Alan Peter Cayetano gọi đây là “lằn ranh đỏ của chúng ta.”

Sự xuất hiện các thiết bị lớn của Trung Quốc trong đầm phá thuộc Bãi cạn Scarborough đang gây lo ngại cho các nhà quan sát khu vực vì mô hình “bành trướng âm thầm” trong quá khứ của Trung Quốc thông qua chiến lược “lát cắt salami” trong vùng xám.

Việc Trung Quốc chiếm đóng một đảo san hô khác, Đá Vành Khăn, bắt đầu bằng việc dựng các túp lều tạm bợ trên thực thể này vào những năm 1990. Giờ đây, Đá Vành Khăn có một đường băng dài 2.644 m và nhiều tòa nhà bê tông trên diện tích 558,47 ha đất lấn biển.

Philippines có lý do để lo ngại rằng Trung Quốc có ý định xây dựng một tiền đồn quân sự khác trên Bãi cạn Scarborough, với các công trình nổi là bước đầu tiên trong một quá trình, theo quan điểm của các nhà quan sát, bình thường hóa sự phát triển dần dần của Trung Quốc đối với đảo san hô này. Việc Trung Quốc tuyên bố Scarborough là khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia vào năm 2025 dường như mang ý nghĩa khẳng định chủ quyền nhiều hơn là cam kết bảo tồn môi trường. Khó có cơ sở để cho rằng các cân nhắc sinh thái sẽ ngăn cản Bắc Kinh quân sự hóa bãi cạn này, khi nước này trước đây đã không ngần ngại cải tạo và xây dựng các đảo nhân tạo ở Biển Đông, gây tổn hại nghiêm trọng đến môi trường sống biển.

Tại sao Trung Quốc lại muốn có một căn cứ ở Scarborough? Thứ nhất, việc xây dựng căn cứ Scarborough sẽ củng cố đòn bẩy chiến lược của Trung Quốc ở giữa Biển Đông, bổ sung cho các căn cứ khác trên đảo Phú Lâm, Đá Xu Bi, Đá Chữ Thập và Đá Vành Khăn. Bốn thực thể này để lại một khoảng trống trong phạm vi bảo vệ gần Luzon (khu vực đảo chính của Philippines) và Scarborough sẽ lấp đầy khoảng trống đó. Đảo san hô này nằm gần rìa “Đường đứt đoạn” của Trung Quốc và gần một tuyến đường biển được các tàu chở dầu, tàu container và tàu chở hàng sử dụng rất nhiều khi đi qua Biển Đông.

Thứ hai, một căn cứ ở Scarborough sẽ củng cố thông điệp mà Bắc Kinh muốn gửi đến Manila: Mỹ sẽ không bảo vệ được nước này trước sự trỗi dậy không thể tránh khỏi của Trung Quốc với tư cách là “cảnh sát trưởng mới của khu vực.” Vào tháng 4/2026, có lẽ vì Washington đang tập trung vào cuộc chiến với Iran, Trung Quốc đã tái thiết lập một rào chắn nổi chắn ngang lối vào bãi cạn. Quan trọng hơn, chính quyền Trump 2.0 rõ ràng rất quan tâm đến việc đạt được một thỏa thuận thương mại song phương lớn với Trung Quốc. Do đó, Bắc Kinh có thể coi năm nay là thời điểm thích hợp để thử thách “lằn ranh đỏ” Scarborough.

Những trở ngại đối với Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông

Vụ việc tại Bãi cạn Scarborough có thể tiếp tục làm phức tạp tiến trình đàm phán về Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC), vốn đã kéo dài hơn 2 thập kỷ. Những bất đồng chủ yếu xoay quanh việc Trung Quốc muốn COC không mang tính ràng buộc pháp lý, đề cao khái niệm “quyền lịch sử,” ưu tiên tham vấn song phương thay vì cơ chế trọng tài, đồng thời hạn chế sự hiện diện của các lực lượng quân sự bên ngoài khu vực.

Trong khi đó, nhiều nước Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, Philippines muốn COC dựa trên Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982 và duy trì vai trò cân bằng của các đối tác như Mỹ. Các động thái gần đây tại Scarborough cũng làm dấy lên nghi ngờ về việc liệu Trung Quốc có tuân thủ đầy đủ các cam kết trong tương lai hay không.-

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.