Cãi văng mạng (phần 2)

Bộ Công An “sửa sai” vụ hộ chiếu mẫu mới thiếu nơi sinh với cái bị chú ghi nơi sinh theo yêu cầu của người mang hộ chiếu!
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phần 1

Cãi văng mạng, nói nôm na là cãi lấy được, cả vú lấp miệng em, không cần biết đúng sai, cãi chày cãi cối, khinh người nghe, chả coi ai ra gì.

Trên đời này, làm gì mà chẳng bị sai, chứ ai đúng hết bao giờ, nhưng biết sai thì phải sửa, nhận sai, thành tâm nhận lỗi, không quanh quéo đổ cho người khác, thế mới là người tử tế. Làm quan, nắm quyền lực trong tay, càng phải vậy. Thật đáng tiếc, quan chức xứ này luôn tự cho mình không bao giờ sai, và khi cái sai đã lộ rõ lè lè ra rồi thì họ cãi văng mạng.

Lại nói thêm về tấm hộ chiếu mẫu mới. Đang yên đang lành tự dưng bày vẽ cải tiến cải lùi, bắt dân chuốc bao nhiêu phiền phức. Chính nhà chức việc từ trên xuống dưới gây ra hậu quả hộ chiếu bị từ chối nhưng cuối cùng họ đổ trách nhiệm lên đầu dân.

Ông Tô Lâm và cấp dưới của ông ấy tuyên bố cách “sửa sai” là bổ sung phần bị chú nơi sinh vào trang trong. Thôi thì cũng tạm chấp nhận như thế đi (chứ thực ra chả giống ai, biến cuốn hộ chiếu thành thứ phế phẩm, chắc để xài cho hết số phôi đã in khiếm khuyết nội dung nơi sinh) nhưng cách mà họ “sửa sai” cũng rất thiếu tử tế.

Cái bị chú ấy ghi rằng “Theo đề nghị của người mang hộ chiếu (at the holder’s request)…,” kiểu như chúng tôi cho thêm cái nội dung này vào do người ta xin. Thói chối tội, ban ơn, coi thường dân chúng ăn sâu vào óc họ, chết cái nết không chừa.

Phải nói thẳng toẹt ra, không ai thèm đề nghị cả, mà các ông phải có trách nhiệm thêm vào cho người ta, nếu không muốn bị chửi. Các ông làm sai, tự gây thiếu sót, khiến quốc tế không công nhận, gây khó dễ cho người có hộ chiếu mẫu mới, thì các ông phải tự động, chân thành, biết điều để sửa chữa, chứ đâu có thói đổ cho dân.

Thôi, chuyện hộ chiếu bàn thế đủ rồi, không lại bảo tôi ít cảm tình với công an. Công an đầy người tốt, để hôm nào rảnh tôi sẽ kể. Giờ nhắc thêm vài chuyện cãi lấy được khác.

Vừa rồi xảy ra vụ tai nạn giao thông thương tâm ở Ninh Thuận. Đầu đuôi thế nào, báo chí và mạng xã hội đã nói đủ cả. Vậy nhưng vẫn có những kẻ cố tình cố ý làm thay đổi bản chất vụ việc, hướng cách hiểu về lỗi của nạn nhân, bao che cho kẻ gây ra tai nạn. Các đương sự gồm cả người có trách nhiệm điều tra, lãnh đạo bệnh viện tỉnh, nhà báo… Ác nhất ở chỗ họ vu cho cháu gái (bị chết) có nồng độ cồn cao, kiểu như là đã uống rượu bia, tự gây cái chết cho mình. Rồi tới lúc không vu cáo được nữa thì xin lỗi này nọ. Trời có mắt, kẻ gây tai nạn chết người đã bị khởi tố, bắt giam.

Dân chúng cho rằng cần phải phanh phui cả cái đám đã liên kết ma quỷ với nhau đẻ ra kết quả xét nghiệm nồng độ cồn khốn nạn kia, ít nhất là mấy tay chức việc ở bệnh viện, kể cả giám đốc, và cả kẻ nào đã trong bóng tối đẻ ra kết quả xét nghiệm ấy. Cũng thật đáng buồn, suốt cả tuần, bộ máy pháp luật cứ như gà mắc tóc dù sự thật khá rõ ràng, để cho đám cãi văng mạng không coi thiên hạ ra gì.

Vụ mấy cô gái mặc bikini nhặt rác cũng vậy. Họ có tắm biển không là chuyện của họ, nhưng ở biển mà không mặc bikini chả nhẽ diện áo dài, váy đầm, quần jean. Một việc rất đáng được hoan nghênh, lại gặp phải ông lãnh đạo (giám đốc Vườn quốc gia Núi Chúa, tỉnh Ninh Thuận, khổ, cũng lại Ninh Thuận) lên án là thiếu văn hóa, phản cảm, bôi xấu hình ảnh du lịch của địa phương, v.v…

Dư luận không đồng tình với thứ ngôn quyền ấy, cán bộ nhà ta vẫn gân cổ cãi lấy được. Nhặt rác cũng bị nâng lên thành quan điểm văn hóa, chắc chỉ có ở xứ này. Bà con bảo, thích bỏ mẹ, vừa sạch rác, vừa được ngắm, lại cứ làm điệu, õng ẹo, đạo đức giả, ra vẻ ta đây cán bộ.

Còn nhiều chuyện lắm, cụ tỉ như chuyện bà trùm ngân hàng oang oang rằng giá vàng trong nước cao hơn giá vàng thế giới 15 – 20 triệu đồng/lượng là phù hợp, là bình thường thì kể ra tới rằm tháng 8 tết trung thu cũng chả hết. Ở xứ này, không cãi cùn thì không phải cán bộ, càng to càng cãi tợn.

Nguyễn Thông

Nguồn: FB Nguyễn Thông

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…