Cãi văng mạng (phần 2)

Bộ Công An “sửa sai” vụ hộ chiếu mẫu mới thiếu nơi sinh với cái bị chú ghi nơi sinh theo yêu cầu của người mang hộ chiếu!
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Phần 1

Cãi văng mạng, nói nôm na là cãi lấy được, cả vú lấp miệng em, không cần biết đúng sai, cãi chày cãi cối, khinh người nghe, chả coi ai ra gì.

Trên đời này, làm gì mà chẳng bị sai, chứ ai đúng hết bao giờ, nhưng biết sai thì phải sửa, nhận sai, thành tâm nhận lỗi, không quanh quéo đổ cho người khác, thế mới là người tử tế. Làm quan, nắm quyền lực trong tay, càng phải vậy. Thật đáng tiếc, quan chức xứ này luôn tự cho mình không bao giờ sai, và khi cái sai đã lộ rõ lè lè ra rồi thì họ cãi văng mạng.

Lại nói thêm về tấm hộ chiếu mẫu mới. Đang yên đang lành tự dưng bày vẽ cải tiến cải lùi, bắt dân chuốc bao nhiêu phiền phức. Chính nhà chức việc từ trên xuống dưới gây ra hậu quả hộ chiếu bị từ chối nhưng cuối cùng họ đổ trách nhiệm lên đầu dân.

Ông Tô Lâm và cấp dưới của ông ấy tuyên bố cách “sửa sai” là bổ sung phần bị chú nơi sinh vào trang trong. Thôi thì cũng tạm chấp nhận như thế đi (chứ thực ra chả giống ai, biến cuốn hộ chiếu thành thứ phế phẩm, chắc để xài cho hết số phôi đã in khiếm khuyết nội dung nơi sinh) nhưng cách mà họ “sửa sai” cũng rất thiếu tử tế.

Cái bị chú ấy ghi rằng “Theo đề nghị của người mang hộ chiếu (at the holder’s request)…,” kiểu như chúng tôi cho thêm cái nội dung này vào do người ta xin. Thói chối tội, ban ơn, coi thường dân chúng ăn sâu vào óc họ, chết cái nết không chừa.

Phải nói thẳng toẹt ra, không ai thèm đề nghị cả, mà các ông phải có trách nhiệm thêm vào cho người ta, nếu không muốn bị chửi. Các ông làm sai, tự gây thiếu sót, khiến quốc tế không công nhận, gây khó dễ cho người có hộ chiếu mẫu mới, thì các ông phải tự động, chân thành, biết điều để sửa chữa, chứ đâu có thói đổ cho dân.

Thôi, chuyện hộ chiếu bàn thế đủ rồi, không lại bảo tôi ít cảm tình với công an. Công an đầy người tốt, để hôm nào rảnh tôi sẽ kể. Giờ nhắc thêm vài chuyện cãi lấy được khác.

Vừa rồi xảy ra vụ tai nạn giao thông thương tâm ở Ninh Thuận. Đầu đuôi thế nào, báo chí và mạng xã hội đã nói đủ cả. Vậy nhưng vẫn có những kẻ cố tình cố ý làm thay đổi bản chất vụ việc, hướng cách hiểu về lỗi của nạn nhân, bao che cho kẻ gây ra tai nạn. Các đương sự gồm cả người có trách nhiệm điều tra, lãnh đạo bệnh viện tỉnh, nhà báo… Ác nhất ở chỗ họ vu cho cháu gái (bị chết) có nồng độ cồn cao, kiểu như là đã uống rượu bia, tự gây cái chết cho mình. Rồi tới lúc không vu cáo được nữa thì xin lỗi này nọ. Trời có mắt, kẻ gây tai nạn chết người đã bị khởi tố, bắt giam.

Dân chúng cho rằng cần phải phanh phui cả cái đám đã liên kết ma quỷ với nhau đẻ ra kết quả xét nghiệm nồng độ cồn khốn nạn kia, ít nhất là mấy tay chức việc ở bệnh viện, kể cả giám đốc, và cả kẻ nào đã trong bóng tối đẻ ra kết quả xét nghiệm ấy. Cũng thật đáng buồn, suốt cả tuần, bộ máy pháp luật cứ như gà mắc tóc dù sự thật khá rõ ràng, để cho đám cãi văng mạng không coi thiên hạ ra gì.

Vụ mấy cô gái mặc bikini nhặt rác cũng vậy. Họ có tắm biển không là chuyện của họ, nhưng ở biển mà không mặc bikini chả nhẽ diện áo dài, váy đầm, quần jean. Một việc rất đáng được hoan nghênh, lại gặp phải ông lãnh đạo (giám đốc Vườn quốc gia Núi Chúa, tỉnh Ninh Thuận, khổ, cũng lại Ninh Thuận) lên án là thiếu văn hóa, phản cảm, bôi xấu hình ảnh du lịch của địa phương, v.v…

Dư luận không đồng tình với thứ ngôn quyền ấy, cán bộ nhà ta vẫn gân cổ cãi lấy được. Nhặt rác cũng bị nâng lên thành quan điểm văn hóa, chắc chỉ có ở xứ này. Bà con bảo, thích bỏ mẹ, vừa sạch rác, vừa được ngắm, lại cứ làm điệu, õng ẹo, đạo đức giả, ra vẻ ta đây cán bộ.

Còn nhiều chuyện lắm, cụ tỉ như chuyện bà trùm ngân hàng oang oang rằng giá vàng trong nước cao hơn giá vàng thế giới 15 – 20 triệu đồng/lượng là phù hợp, là bình thường thì kể ra tới rằm tháng 8 tết trung thu cũng chả hết. Ở xứ này, không cãi cùn thì không phải cán bộ, càng to càng cãi tợn.

Nguyễn Thông

Nguồn: FB Nguyễn Thông

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.