Câu chuyện tuyên truyền… trước ngày 2/9

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Những gì của lịch sử, hãy gọi đúng vai trò của nó trong giai đoạn lịch sử đó. Giống như thời đại Computer thì không nên mãi tôn thờ việc phát minh ra rìu đá của thời kỳ nguyên thủy.

Sáng, chạy một đoạn ngắn chưa hết nửa vòng Quận 1, thấy cơ man những băng rôn, áp phích xanh đỏ với những nội dung tương tự nhau. Biết là những câu vô thưởng vô phạt, không con dấu đỏ để khẳng định tính chính danh nhưng vẫn thấy trong lòng nổi lên một nỗi hậm hực không phải là không có lý:

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH, MUÔN NĂM

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VĨ ĐẠI SỐNG MÃI TRONG SỰ NGHIỆP CỦA CHÚNG TA

Một khẩu hiệu rổn rảng treo ở khu vực gần nhà thờ Đức Bà:

CHỦ NGHĨA MÁC – LÊ NIN VÀ TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH LÀ NỀN TẢNG TƯ TƯỞNG QUYẾT ĐỊNH MỌI HÀNH ĐỘNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Cái đảng đẻ ra một bộ máy tham nhũng hàng đầu thế giới?

Cái đảng với 3 triệu phần tử đang thay nhau và thi nhau chỉ lối cho gần 90 triệu nhân dân đẩy ghe thuyền ra chống lại máy bay, tàu ngầm của “Bọn Tư bản thối nát”?

Cái đảng đang cùng người đồng chí Trung Quốc của mình quyết liệt đưa hai dân tộc tiến lên thiên đàng CNXH nhằm thủ tiêu chính khái niệm Dân tộc và Quốc gia (theo học thuyết Mác)?

Cái đảng ấy hình như cũng đang nhấn chìm lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam, bóp nghẹt những tiếng nói thấm đẫm tình cảm giang sơn bằng việc sử dụng công cụ bạo lực trấn áp biểu tình, sử dụng thông tin quốc doanh để bôi nhọ nồi lên mặt tầng lớp nhân sĩ trí thức. Lấp liếm hiện trạng èo uột về kinh tế quốc gia bằng những lý do tưởng như không thể khách quan hơn,…?

Đó là những hành động được chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh bảo trợ?

Vậy thì, những tiêu cực của Tồn tại xã hội, những suy thoái về Ý thức xã hội hiện nay không mảy may khiến Đảng bận tâm. Bởi vì đã có “Chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng tư tưởng quyết định mọi hành động của Đảng CSVN”?

Một biện pháp chống lưng, chối bỏ trách nhiệm không mấy cao cường!

Ở những quốc gia được công nhận là tiến bộ, người ta không có thói quen tôn thờ hay núp danh lãnh tụ, càng không có chuyện áp dụng máy móc một học thuyết làm bí kíp phát triển của mình. Họ chắt lọc những tinh túy của mọi quan điểm rồi soi qua lăng kính hiện thực xã hội. Nghĩa là không có chuyện cho phép một triết gia từ thế kỷ thứ nhất, thứ hai,… thứ 18, 19 gì đó áp đặt hoàn toàn tư tưởng của mình vào quá trình phát triển xã hội hiện thời của họ. Những nhân vật lịch sử như: E. Durkheim, M. Weber, K. Marx,… đều đứng dàn hàng ngang trong sự lựa chọn của họ.

Và như thế, người ta không coi một quan điểm, một đảng phái, một tư tưởng cá nhân nào có giá trị vĩnh viễn như thói quen ở các nước XHCN với những lời khẳng định vang như sấm, ví như: “Đời đời…”, “…Quang vinh, muôn năm”, “…Sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”,… “Chúng ta” là những ai?

Nếu “chúng ta” là toàn thể đồng bào thì sẽ không có những phiên tòa xử người Việt Nam về các tội danh nói xấu lãnh tụ, âm mưu chống chính quyền,….

Nếu “chúng ta” là một nhóm vài triệu đảng viên kia thì thật thiếu đàng hoàng khi tự cho mình quyền đăng quảng cáo tràn lan tại những nơi công cộng như vậy.

Nếu “chúng ta” chỉ là những anh xe ôm, những chị nhặt ve chai, những em bé lang thang không nhà cửa, những người mà ngành giáo dục chưa kịp gắn cho họ cái trình độ “tiểu học”, họ rất ngây thơ và dễ tin tưởng, thì việc treo những tấm biển đàng hoàng, to đẹp ở nơi đông người như thế phải chăng là một phép thử khả năng tư duy của họ?

Việc treo những câu khẩu hiệu như những lời khẳng định chân lý tại những khu vực công cộng hay việc phát sóng những bộ phim tài liệu, phóng sự mang tính một chiều. Có phải đó là sự lừa dối và coi thường nhân dân trong xã hội đa thông tin hiện nay?

Nếu vậy, trước khi Đảng CSVN có thêm một hành động nữa, nên chăng hãy ngồi lại với nhau để đi tới một nhận thức chung cho câu hỏi rằng “Ta đang sống ở thời đại nào?”

Một hành động đúng chỉ có thể xuất phát từ nhận thức đúng!

(Ấy chết! Tôi là ai trong ánh háo quang soi đường sáng ngời ấy mà dám tỏ vẻ dạy đời chứ?)

Trần Anh Tuấn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?

Biển Đông. Ảnh minh họa: DW

Cập nhật tình hình tại quần đảo Hoàng Sa và bãi Hoàng Nham tháng 4/2026

Dưới đây là tình hình quần đảo Hoàng Sa chiếm đóng bởi Trung Quốc và vùng tranh chấp bãi Hoàng Nham thuộc chủ quyền Philippines, dựa trên báo cáo tình báo mở, hình ảnh vệ tinh từ AMTI – CSIS, Reuters, WSJ, ABC News và các nguồn độc lập khác (cập nhật đến tháng 4/2026).

Khán giả theo dõi phim "The General" công chiếu tại SBTN Studio, TP. Garden Grove, Nam California hôm 18/4/2026. Ảnh: FB The General: Vietnam in the Age of To Lam

Nam California: Người xem nói gì sau buổi chiếu “The General”?

Thật ấm lòng khi được gặp lại những gương mặt đồng hương thân quen trong nhiều lĩnh vực: Giáo dục, thương mại, truyền thông, và nghệ thuật đến tham dự.

Nhiều người mong muốn có thêm các buổi chiếu tiếp theo để giới thiệu bộ phim đến bạn bè và gia đình. Một số người có dự định mang phim vào các đại học và các trường Việt Ngữ. Một nhà báo được đào tạo từ BBC ngỏ ý tham gia vào nhóm cố vấn cho dự án phim tiếp theo…

Một con phố Sài Gòn trước năm 1975. Ảnh: FB Manh Dang/ Internet

“Sài Gòn đẹp lắm”

Chúng ta vẫn thường nghe nhạc phẩm này trong phiên bản điệu Cha-cha-cha vui tươi, phóng khoáng, như nhịp sống náo nhiệt, hối hả của phố thị phồn hoa.

Thế nhưng, cách nay hai tháng, tôi chợt thấy lòng mình thắt lại khi nghe lại bản nhạc ấy trong một không gian hoàn toàn khác. Chúng được dùng làm nhạc nền mở đầu và kết thúc cho bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman. Để rồi từ đó, “Sài Gòn đẹp lắm” trong tôi đã trở thành một nỗi ám ảnh đầy day dứt.