Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Ảnh: Việt Nam Thời Báo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Minh Anh

Anh Ba: Ông Tư nè, công an xã sắp tới vận động kết nối camera nhà riêng về trụ sở để “thỏa thuận” phối hợp giữ gìn an ninh trật tự đó.

Anh Tư: Ông tính sao? Có cho mấy ổng kết nối vô không?

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Anh Ba: Thì là thỏa thuận nếu mình không thích thì mình ngưng là được rồi.

Anh Tư: Ông tin là muốn ngưng thì ngưng không? Tới lúc đó có nước ông gỡ camera ra luôn thì mới ngưng thôi. Mà giờ ông không ưng cũng không được. Lỡ có gì ông bị xếp vô nhóm “thiếu hợp tác” thì cũng đủ chết. Đó là chưa nói tới chuyện mua camera là ông ra tiền, tiền điện cũng ông trả, mạng Internet cũng là ông đóng. Còn mấy ổng ngồi một chỗ coi màn hình, nhà nước khỏi tốn tiền đầu tư camera trên cả nước

Anh Ba: Nhưng mà mục đích là để bảo vệ an ninh trật tự chung thì ai cùng phải góp một tay.

Anh Tư: Bắt trộm là việc của công an! Ông đóng thuế để làm cái gì? Nuôi công an là để họ bảo đảm trị an, tiền thuế để mua camera công cộng kìa. Giờ nhào vô xài luôn cái camera của ông. Vậy tiền thuế đi đâu? Mà ông tưởng là canh ăn trộm thôi sao? Giờ camera nó nối vô Cơ sở dữ liệu quốc gia, quét mặt, quét mống mắt ông. Ông đi đâu, gặp ai, mấy giờ về nhà, bồ bịch hay nhậu nhẹt… mấy ổng biết hết. Bị theo dõi 24/24 ông có vui không?

Anh Ba: Nghe ông nói tui thấy ớn quá. Lỡ mấy ông công an ở xã bảo mật lơ mơ, rồi hacker hay web đen nó quay lại hết cảnh vợ chồng con cái tui rồi quăng lên mạng thì chắc chết quá.

Anh Tư: Mà ông có biết tại sao trật tự trị an không tốt không? Dân không có lòng tin, công lý thuộc về kẻ mạnh. Không có lòng tin thì làm sao cho họ soi vô tận trong nhà ông? Mấy ông an ninh hết chuyện rồi nên nghĩ tới chuyện làm biếng. Thay vì đi tuần tra, thì giờ chỉ muốn ngồi phòng máy lạnh bật màn hình lên soi dân cho sướng. Thay vì bỏ tiền ra mua sắm camera thì quơ luôn của dân cho rảnh. Đó vậy còn chưa vừa lòng. Ông có thấy là họ ưu tiên nhà ở xã hội cho công an, cấp lương đặc thù tới 500% cho mấy ông công an mạng.

Anh Ba: Thì cũng là con cháu nhà người ta hết đó.

Anh Tư: Trị an là việc của công an, lắp camera giám sát là phải tiền của ngân sách. Muốn giám sát thì gắn vô cột điện đi. Chớ còn xài chùa camera của tui còn giám sát luôn tui thì tui không ngu thì là cái gì nữa? Còn quyền riêng tư ở đâu nữa? Họ tính khôn hết phần thiên hạ luôn sao?

Anh Ba: Tui nghe nói là mấy ông lớn lớn là có người theo dõi, mấy ông phản động cũng bị theo dõi. Giờ mà gắn camera mấy ông đi theo dõi đó thất nghiệp sao ông?

Anh Tư: Họ muốn theo dõi để bắt giò nhau thì cứ làm với nhau đi, còn dân thì chừa dân ra cho dân nhờ. Có ngon thì đi mà theo dõi camera mấy cái ông ăn hối lộ, làm nhà nước mà có tiền cho con du học, ở một hơi mấy cái biệt thự, tới lúc ra toà thì bị bịnh tâm thần. Đó, theo dõi tụi đó đó, minh bạch hết tài sản quan chức ra, cái gì của dân trả lại cho dân. Lúc đó không cần theo dõi với giám sát gì hết, tự nhiên là dân yên hết à. Còn làm sao mà có công an thất nghiệp? Phải đẻ ra việc cho họ làm chớ!

Anh Ba: À họ giờ còn muốn sĩ quan công an, bộ đội làm luật sư công.

Anh Tư: Đó giờ còn muốn “vừa đá bóng vừa thổi còi.” Người đi bắt anh vì anh có tội cũng là người gỡ tội cho anh.

Anh Ba: Chà! Vậy thì làm sao mà có được lòng tin nữa Tư?

Anh Tư: Anh chờ cho tới khi họ làm xong cái xã phường Xã hội Chủ nghĩa đi.

Anh Ba: Chắc hết thế kỷ này quá, ai sống nổi tới đó Tư?

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?