Công An CSVN Bắt Cóc Nhà Báo Tự Do Ngay Trên Đường Phố Sài Gòn

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Công An CSVN Bắt Cóc Nhà Báo Tự Do Ngay Trên Đường Phố Sài Gòn

Sau khi cùng tham dự cuộc xuống đường với sinh viên Sài Gòn biểu tình chống Trung Quốc xâm chiến Hoàng Sa và Trường Sa, nhà báo tự do Nguyễn Hoàng Hải (tức Bloger Điếu Cày) đã bị công an CSVN hành hung chận bắt ngay trên đường phố Sài Gòn hôm 16-12.

Kể lại sự việc kinh hoàng này, anh Nguyễn Hoàng Hải cho biết như sau:

JPEG - 26.6 kb
Nhà báo Tự Do Nguyễn Hoàng Hải (Bloger Điếu cày) tại cuộc biểu tình ở Sài Gòn chống Trung Quốc cướp đất, ngày 16-12-2007

Cuộc biểu tình chấm dứt, Câu lạc bộ chúng tôi đến 57 Phạm Ngọc Thạch để lấy xe ra về. Chờ anh em lấy xe ra hết, tôi mới ra sau, mọi người còn dừng lại trước cổng thân ái dặn dò nhau. Lên xe gắn máy, tôi vừa chạy khoảng hơn 100m, tới ngã ba Phạm Ngọc Thạch và Võ Thị Sáu ngay góc cây xăng thì bất ngờ một chiếc Honda cúp chắn ngay đầu xe, từ phía sau hai chiếc xe máy khác khóa hậu, tất cả đều mặc thường phục.

Lập tức, hai tên từ phía sau giữ chặt hai tay tôi, chúng cố gắng bẻ quặt ra sau, tôi vùng mạnh và hô to: “Tôi là người viết báo tự do bị trấn áp, bà con hãy giúp tôi”. Hai tên nữa nhảy xổ vào, một tên kẹp cổ và bóp mạnh yết hầu tôi, hai tên khác túm chặt hai chân tôi bê bổng lên, một tên liên tiếp đấm mạnh vào bụng tôi. Lấy hết sức, tôi vùng vẫy và cố la lên cho bà con biết nhưng tiếng la không phát ra được vì yết hầu đã bị bóp mạnh nghẹt thở. Một người đàn ông đi qua thấy cảnh bắt giữ công khai bèn dừng xe và hỏi: “Sao lại bắt người?”. Một trong bọn chúng trả lời: “Trộm”, một tên khác tiếp: “Buôn ma túy”.

Tôi lại cố lồng lên nhưng vô vọng, hai bàn tay của tên đồ tể như gọng kềm bằng thép ra sức bóp chặt yết hầu tôi. Chúng đẩy tôi lên yên sau xe máy và một tên ngồi kèm phía sau nhưng tôi cố đạp vào xe máy để vùng ra, bàn tay bóp yết hầu chợt lỏng ra, tôi la lớn: “Bà con ơi! Tôi là người viết báo tự do bị trấn áp.” Bọn chúng xông vào lần nữa, lần này cả 6 tên chúng kẹp chặt cổ tôi và bóp mạnh.

Thời gian 4 giờ chiều, con đường Võ Thị Sáu tấp nập bị dồn cục lại, rất đông người dân hai bên đường đứng nhìn lũ “đầu trâu mặt ngựa” hoành hành giữa thanh thiên bạch nhật. Biết không dùng được xe máy chúng kêu 1 chiếc taxi. Tôi vẫn vùng vẫy rất mạnh nhưng do ngạt thở quá lâu, tôi lịm đi, chìm vào giấc ngủ…

Tôi như người vừa ra khỏi giấc ngủ và thấy mình bị đè sấp mặt ở khe giữa hai hàng ghế taxi, tay trái bị bẻ quặt ra sau, hai chân bị gấp lên và đè chặt, một tên dùng khuỷu tay đè mạnh trên gáy. Tôi không nhớ chúng đã làm cách nào để nhét được tôi vào cái taxi.

Nhà báo Nguyễn Hoàng Hải cho biết, ý nghĩ đầu tiên đến với anh là “chúng đã hiện nguyên hình để đàn áp biểu tình và CLB Nhà báo Tự Do…”

Tại trụ sở công an CSVN phường Đa Kao, nơi anh Hải bị đưa về, công an đã hành hung, đe dọa, và cướp giật điện thoại cầm tay, không cho anh liên lạc tra lời điện thoại.

JPEG - 18.6 kb
Cảnh công an CSVN chận bắt Điếu Cày lúc 15h18 phút ngày 16/12/07 do một người dân nhanh tay chụp được.

Những tra vấn, hạch hỏi của công an tại trụ sở công an đã khiến dâng trong anh một nổi đắng cay, chua xót và cả sự đau đớn. Anh cho biết “Tôi, một công dân, một cựu chiến binh đã 55 tuổi. Chỉ vì khát khao trong tim lòng yêu Tự do và tình yêu nước. Tôi đã bị bắt giữ ngay giữa đường phố Sài Gòn như bắt một tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm, đã bị đánh đập thô bạo và bị thẩm vấn hoàn tòan trái pháp luật do chính những người đại diện luật pháp. Và họ chỉ có thể quy tội của tôi là đã tham gia biểu tình không xin phép! Liệu có còn nơi nào như vậy không? Liệu các anh chị em của tôi có sức chịu đựng nổi như tôi không???”

Được biết, trong cuộc đàn áp ngầm hôm biểu tình lần thứ hai tại thành phố Sài Gòn ngày 16-12 vừa qua, đã có nhiều người bị công an CSVN bắt giữ, trong đó có nhiều thành viên của nhóm CLB Nhà Báo Tự Do như trường hợp anh Hải sau cuộc biểu tình, nhưng hầu hết hiện đã được trả tự do.

CLB Nhà Báo Tự Do

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.