Cùng nhau ngăn chặn Dự Luật Đặc Khu

Hãy cùng nhau ngăn chặn hiểm họa Bắc thuộc.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Theo tin từ trang mạng Washington Free Bacon dẫn lời giới chức quốc phòng Hoa Kỳ thì vào ngày 27/5/2018 Trung Cộng đã thử bắn một loại tên lửa đặc biệt DF-21D mang nhiều đầu đạn có số hiệu DF-41 tại Trung Tâm Không Gian Taiyuan. Các tên lửa này đã bay xa hàng ngàn dặm tới sa mạc Gobi, phía Tây Trung Quốc. Loại tên lửa này có thể mang cùng lúc 10 đầu đạn hạt nhân với sức công phá mạnh 150 Kilotons và nhắm tới các mục tiêu khác nhau. Hơn nữa, tên lửa này có thể gắn được trên các phương tiện di động và tầm bắn tới được mọi mục tiêu trên đất Mỹ.

Thông tin ở trên nhắc nhở những ai ngây thơ nghĩ rằng Trung Cộng đang trổi dậy hoà bình.

Thông tin nói trên, song song với vô số những việc làm cụ thể để phát triển khả năng quân sự trên biển Đông, một lần nữa xác nhận tham vọng khống chế cả thế giới bằng vũ lực quân sự của Trung Cộng mà trước tiên là ỷ mạnh hiếp yếu các nước nhỏ tại Đông Nam Á.

Trong bối cảnh quốc tế như vậy, Quốc Hội, dưới sự thống trị của Đảng CSVN, sắp sửa bấm nút thông qua dự luật Đặc Khu Kinh Tế để mời Trung Cộng vào Việt Nam thì khác nào mời cướp vào nhà, hay nói trắng ra là CSVN chủ tâm giao nước Việt cho Trung Cộng.

Hàng triệu tiếng kêu phản đối đã gióng lên. Các lãnh tụ Đảng CSVN đã nghe rất rõ nhưng phớt lờ. 500 Đại biểu trong Quốc Hội bù nhìn sẽ không có khả năng làm gì khác hơn là cúi đầu nhục nhã bấm nút thông qua quyết định bán nước dù biết rằng họ sẽ phải mang tội lớn nhất của một con dân Việt trước lịch sử dân tộc: TỘI BÁN NƯỚC.

Phán xét, chê trách, kết tội những dân biểu Quốc Hội sẽ không ích gì vì họ đã bị Đảng CSVN tước mất cơ hội để thức tỉnh.

Việc cần làm là bắt họ dừng ngón tay bấm nút tội lỗi. Điều đó người dân Việt có thể làm được và phải làm được.

Tất cả chúng ta phải cùng giúp nhau hiểu thật rõ sự việc lần này.

Đây không phải là một thất bại đầu tư kinh tế hay phát triển như những Vinashin, Vinalines, khai thác Bauxite,… mà thiệt hại dù to lớn cách mấy bất quá cũng chỉ là những con số hàng tỉ, hàng chục tỉ đô la.

Đây sẽ là Bắc Thuộc Lần Thứ 5, Việt Nam sẽ bị Trung Cộng đô hộ. Chúng ta sẽ mất nước, mất mạng sống, mất gia đình, mất tài sản, mất tất cả và vĩnh viễn.

Những kẻ chủ động hay tiếp tay trong hành động bán nước lần này phải hiểu là nếu họ vì hèn nhát hay vì quyền lợi mà cúi đầu bấm nút thì hết sức sai lầm vì họ sẽ là những người mất hết những quyền lợi mà họ đang có hay tưởng là sẽ tiếp tục giữ được khi đất nước lọt vào tay Trung Cộng. Câu “hết thỏ thì giết chó săn” ai cũng biết, họ sẽ là những người đầu tiên bị Trung Cộng tiêu diệt.

Những người dân Việt nào cho rằng nếu họ chịu nhẫn nhục an phận làm ăn và ngoan ngoãn phục tùng thì chắc không sao cũng lầm to vì giặc sẽ không chừa một ai, tất cả những gì họ có, vợ con, nhà cửa, tự do làm ăn, thậm chí mạng sống sẽ chẳng thứ nào còn bảo đảm giữ được. Bao nhiêu trong số 1 tỉ rưỡi người dân Trung Cộng sẽ tràn sang Việt Nam sinh sống khi được chính phủ họ khuyến khích. Những gì đã và đang xảy ra ở Mông Cổ, Tây Tạng,… chính là tương lai của Việt Nam khi đất nước thuộc về Trung Cộng.

Có thể ai đó nghĩ rằng khi ấy sẽ có Trưng Vương, Lê Lợi xuất hiện để cứu dân ta. Không đâu, xin đừng mê sảng! Trưng Vương, Lê Lợi chính là mỗi người chúng ta đấy. Có muốn cứu nước thì chính là giờ phút này đây may ra còn được, chậm nữa sẽ quá muộn màng.

Cũng có thể ai khác sẽ nói là đã quá muộn và vì thế chọn thái độ buông xuôi, chọn đường chạy tháo thân cho an toàn cá nhân. Cách suy nghĩ đó cũng không đúng.

Có thể một vài người sẽ may mắn như được sống sót từ một toà nhà sụp đổ. Nhưng họ sẽ sống ra sao, lương tâm của họ sẽ ra sao trong suốt cuộc đời còn lại phải tiếp tục mục kích những người thân yêu, đồng bào ruột thịt rên siết dưới gông cùm nô lệ của Tàu?

Hãy cùng nhau xuống đường phản đối.

Liệu công an có dám đối đầu với hàng trăm ngàn người biểu tình không? Không!

Liệu Quân Đội có đem xe tăng đại bác bắn vào hàng trăm ngàn người biểu tình trong đó có thân nhân của họ không? Không!

Sức mạnh của độc tài có được là do những người dân như chúng ta trao cho họ khi nhắm mắt phục tùng. Chúng ta phải lấy lại.

Còn kịp không? Chắc chắn còn kịp, nhưng phải hành động tức khắc!

ĐÂY LÀ CƠ HỘI CUỐI CÙNG ĐỂ CỨU NƯỚC VÀ CỨU CHÍNH MÌNH.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”