Cựu Tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu hiệp thông và tạ ơn từ Paris

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thấm thoát cựu Tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu đã đến Pháp được hơn một tháng. Là một tín hữu Thiên Chúa Giáo thuần thành, ngay từ ngày đầu đặt chân lên đất nước này, Đặng Xuân Diệu đã ao ước tới được một thánh đường để tạ ơn Chúa đã giải cứu anh từ ngục tù cộng sản Việt Nam và đưa anh ra thế giới tự do.

Trong suốt hơn tháng trời, Đặng Xuân Diệu đã vất vả để làm các thủ tục hành chánh hầu định cư tỵ nạn CSVN tại Pháp. Đến nay, công việc cũng đã tạm yên ổn, nên với sự giúp đỡ của những người bạn mới và cũ, một Thánh lễ đã được cử hành vào lúc 11 giờ ngày Thứ Bảy 18/02/2017 tại nhà thờ Sainte Anne của thành phố Joinville Le Pont, một tỉnh nằm ở ngoại ô phía đông thủ đô Paris.

Từ 10 giờ sáng, bằng đủ mọi phương tiện di chuyển, số người lác đác ban đầu tới địa điểm hành lễ mỗi lúc càng đông. Anh Diệu tới sớm đã đón chào các tín hữu đến dự lễ. Rất may mắn là Linh mục chủ tế là người Việt Nam nên chắc là Diệu không ngỡ ngàng với kinh nguyện bằng tiếng Pháp, một ngôn ngữ mà theo anh thổ lộ, chưa bao giờ anh nghĩ là sẽ phải học và sử dụng. Nhà thờ nhỏ bé nhưng ấm cúng, mặc dầu Paris đang mùa đông giá lạnh.

Trong số những người dự lễ, có những người Công giáo và không Công giáo, nhưng trong những năm qua luôn tham gia các công cuộc xuống đường đấu tranh cho các Tù nhân lương tâm – trong đó có Diệu – trên khắp địa bàn Pháp và Âu Châu. Ngoài ra, còn có một số anh chị em giáo dân và nữ tu đồng hương với Diệu đang học tập ở Pháp cũng đến hiệp thông. Đặc biệt là còn có các tín hữu người Pháp tới tham dự để dâng lời nguyện với cộng đoàn Việt Nam.

Thánh Lễ diễn ra rất sốt sắng với ba mục đích được ban tổ chức và Cha chủ tế cho biết là: Hiệp thông với Giáo xứ Song Ngọc và vị chủ chăn là Cha Nguyễn Đình Thục bị nhà cầm quyền cộng sản hành hung đổ máu khi đi nộp đơn khiếu kiện tập đoàn Formosa, gây ô nhiễm môi trường, đe dọa nghề cá và tương lai con em trong vùng Quỳnh Lưu; thứ nhì là cầu nguyện cho những người bạn của Diệu còn đang ở trong tù như Phêrô Hồ Đức Hòa, Anna Nguyễn Đặng Minh Mẫn, David Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Thị Thúy, Lê Thu Hà và ba người mới bị bắt trong những ngày gần đây là cựu Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Oai, chị Trần Thị Nga, và Nguyễn Văn Hóa; thứ ba là lễ tạ ơn Đặng Xuân Diệu được cứu thoát ngục tù cộng sản. Ba mục tiêu này cũng được đọc lên trong ba lời nguyện giáo dân sau bài Phúc Âm kể lại việc Chúa Giêsu biến hình trên núi.

Sau Thánh lễ cộng đoàn, khi hay tin chị Linh Châu, vợ của Tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Oai có thai hai tháng thì chồng bị bắt, nay đã phải nhập viện vì bị động thai và có nguy cơ không giữ được thai nhi, tất cả mọi người đã nán lại trước tượng Đức Mẹ Maria sốt sắng cầu nguyện cho mẹ con Linh Châu. Trước khi chụp hình lưu niệm, anh Đặng Xuân Diệu đã trao đổi rất thân thiện cởi mở với cộng đoàn. Trà lời một câu hỏi của Cha chủ tế về đời sống, ăn uống trong tù, anh Diệu đã cho biết những chi tiết vô cùng tàn độc trong tù cộng sản. Đáp trả một câu hỏi của cha chủ tế: “Ở trong tù con có khóc không?”, anh Diệu cho biết anh đã từng khóc, nhưng không khóc vì sợ hãi bạo lực, bị ngược đãi trong tù, những giọt nước mắt của anh là để thương mẹ, nhớ nhà.

Anh cho biết nỗi đau to lớn trong lòng anh là khi được quốc tế can thiệp để anh được trả tự do trước thời hạn 7 năm, và bị trục xuất đầy đi biệt xứ, mà cộng sản đã không cho anh được gặp mẹ già lần cuối… Nỗi đau này làm rơi nước mắt của Đặng Xuân Diệu. Sau khi tạ ơn Chúa, Đặng Xuân Diệu cũng tạ ơn tất cả mọi người đã trực tiếp hay gián tiếp đấu tranh cho anh được tự do. Anh hứa sẽ kiên trì ý chí đấu tranh trong môi trường mới cho một nước Việt Nam sớm có độc lập, tự do, dân chủ. Sau buổi lể anh Diệu chuẩn bị lên đường đi Thụy Sỉ, dự Hội nghị Tại Gèneva để báo cáo về sự chà đạp nhân quyền của nhà cầm quyền CSVN mà chính anh là một trong những nhân chứng.

TĐ tường trình từ Paris

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?