Đại hội XIV và trò chơi quyền lực trong đảng Cộng Sản Việt Nam

Tranh giành quyền lực đến hồi quyết liệt trước đại hội 14 ĐCSVN. Trái: Tô Lâm, Tổng Bí thư ĐCSVN; phải: Phan Văn Giang, Bộ trưởng Quốc phòng. (Nguồn ảnh: Tạp chí Thế Kỷ Mới)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngô Tràng An

Việt Nam đang đứng trước một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử chính trị đương đại: Đại hội XIV của đảng Cộng Sản Việt Nam. Tại trung tâm của cuộc đua quyền lực là Tô Lâm, nhân vật đã tập trung quyền lực với tốc độ đáng chú ý trong hơn một năm qua, và Phan Văn Giang, đại diện cho thế lực quân sự nổi bật trong cơ cấu chính trị hiện hành. Cuộc bầu cử nội bộ này không chỉ là một phép thử về cá nhân mà còn là minh chứng sống động cho cách mà quyền lực được phân bổ, bảo vệ và tranh giành trong hệ thống toàn trị hiện đại.

Ở bề ngoài, phiếu giới thiệu của Bộ Chính trị sạu Hội nghị Trung ương 13 gợi mở một bức tranh phức tạp. Phan Văn Giang nhận được 9 trên 16 phiếu giới thiệu, so với 6 phiếu của Tô Lâm. Một quan sát không chuyên có thể kết luận rằng Phan Văn Giang  có ưu thế. Nhưng như lịch sử các đại hội trước cho thấy, những con số ban đầu chỉ là tín hiệu, không phải quyết định cuối cùng. Việc kiểm soát nhân sự then chốt – Bộ Chính trị, Ban Bí thư, và các cơ quan hoạch định chính sách – mới là công cụ thực sự để đảm bảo chiến thắng trong vòng bầu cử chính thức tại đại hội. Và ở điểm này, Tô Lâm đã thể hiện sự chuẩn bị chiến lược đáng kinh ngạc.

Tô Lâm, thông qua việc sắp xếp nhân sự và kiểm soát các cơ chế nội bộ, đã biến ưu thế hình thức của phiếu giới thiệu thành quyền lực thực chất. Giống như các nhà lãnh đạo Trung Quốc sau Mao Trạch Đông, ông hiểu rằng việc nắm trong tay các cơ chế quyết định là điều kiện tiên quyết để củng cố vị thế tổng bí thư . Trong vòng chưa đầy hai năm, Tô Lâm không chỉ tạo ra một mạng lưới ủng hộ đáng tin cậy mà còn làm giảm đáng kể khả năng của đối thủ quân sự lật ngược cán cân.

Trong khi đó, Phan Văn Giang đại diện cho một phe phái quân sự có sức ảnh hưởng lớn, nhưng quyền lực của Phan Văn Giang chủ yếu dựa vào quân đội và một số liên minh nội bộ. Đây là một thế mạnh không thể phủ nhận, nhưng trong môi trường nơi cơ chế bầu cử được kiểm soát chặt chẽ, sức mạnh quân sự không phải lúc nào cũng có thể chuyển thành chiến thắng chính trị. Phan Văn Giang có thể gây áp lực, nhưng chiến lược của ông đòi hỏi rủi ro cao: Nếu quá quyết liệt, ông có thể mất cơ hội giữ ảnh hưởng; nếu thận trọng, ông sẽ phải chấp nhận vai trò đối trọng hoặc các vị trí quân sự quan trọng nhưng không phải tổng bí thư .

Xem xét từ góc độ lý thuyết trò chơi, đại hội XIV là một “trò chơi chiến lược nhiều người chơi, không hợp tác, thông tin gần đầy đủ.” Người chơi đều biết rằng việc thay đổi chiến lược đơn phương có thể dẫn đến tổn thất: Tô Lâm nếu quá lộ liễu trong việc củng cố quyền lực sẽ bị phản ứng từ phe khác, Phan Văn Giang nếu tấn công mạnh sẽ đánh mất cơ hội ở vị trí trọng yếu. Liên minh trở thành vũ khí tối thượng: Phe thứ ba, phe trung lập trong Bộ Chính trị, sẽ quyết định cán cân thông qua việc lựa chọn liên minh đúng thời điểm. Cân bằng Nash* trong trường hợp này có nghĩa là mỗi bên đều đã tối ưu hóa chiến lược dựa trên hành động dự đoán của đối thủ, dẫn đến tình huống mà không ai muốn đơn phương thay đổi quyết định của mình.

Đại hội XIV, vì vậy, không đơn thuần là bầu cử nội bộ; đó là một “vòng tuần hoàn quyền lực” nơi cá nhân, phe phái và cơ chế tương tác theo luật bất thành văn của chính trị toàn trị hiện đại. Tô Lâm, thông qua tập trung quyền lực và kiểm soát nhân sự, gần như chắc chắn sẽ giữ chức tổng bí thư, trong khi Phan Văn Giang vẫn có thể duy trì ảnh hưởng quân sự và giữ vai trò đối trọng chính trị. Kết quả này minh họa một điểm quan trọng: Trong môi trường không có cơ chế kiểm soát quyền lực độc lập, quyền lực thực chất không phụ thuộc vào phiếu bầu ban đầu mà vào khả năng thao túng và quản lý cơ chế.

Nhìn rộng hơn, trường hợp đại hội XIV phản ánh cách các chế độ toàn trị hiện đại quản lý sự tha hóa quyền lực. Những người kiểm soát nhân sự và cơ chế bầu cử không chỉ quyết định ai lên nắm quyền, mà còn định hình cách mà quyền lực sẽ được thực hiện trong những năm tiếp theo. Học hỏi từ Trung Quốc, Việt Nam đã dần hình thành cơ chế “thanh lọc quyền lực” nhưng vẫn giữ tính toàn trị: Quyền lực tập trung, các đối trọng bị hạn chế, và sự minh bạch chỉ là tín hiệu ngoại vi.

Đại hội XIV cũng là lời nhắc nhở rằng trong môi trường chính trị như vậy, chiến lược, dự đoán hành vi đối thủ và liên minh là những công cụ quan trọng hơn cả con số phiếu. Đây là bài học không chỉ cho các nhà quan sát Việt Nam mà còn cho bất kỳ ai muốn hiểu cách quyền lực thực sự vận hành trong các chế độ toàn trị hiện đại: Quyền lực là trò chơi, và người thắng là người hiểu rõ luật chơi hơn tất cả những người khác.

Chú thích:

* Cân bằng Nash là gì?

Hãy tưởng tượng bạn đang chơi một trò chơi với vài người khác – chẳng hạn như một cuộc bầu cử, một trò chơi chiến lược hay một tình huống cạnh tranh kinh doanh. Cân bằng Nash xảy ra khi mỗi người chơi đã chọn chiến lược tối ưu của mình dựa trên những gì người khác đang làm, và không ai có lợi ích để thay đổi quyết định đơn phương.

Nói cách khác: mọi người đều “đứng yên” vì thay đổi sẽ làm họ thiệt hại hơn.

Trong chính trị hoặc quyền lực, Cân bằng Nash giúp giải thích tại sao các phe phái, ứng viên hoặc nhóm lợi ích giữ nguyên chiến lược ngay cả khi kết quả có vẻ chưa hoàn hảo: vì bất kỳ thay đổi đơn phương nào cũng sẽ làm họ mất lợi thế.

Nguồn: Tạp chí Thế Kỷ Mới

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.