“Dân chủ tào lao” thì đất nước sẽ loạn

Thủ Tướng Phúc khoe rằng trong năm 2020, Việt Nam không chỉ chống dịch giỏi mà làm kinh tế cũng giỏi trong khi giới tiểu thương khốn đốn vì đại dịch. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong buổi gặp gỡ cử tri huyện Củ Chi, TP.HCM ngày 9 tháng Năm, 2021 ông Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu nguyên văn như sau: “Chúng ta mà mất dân chủ, đất nước sẽ không còn mạnh. Dân chủ cần được đề cao. Đảng và nhà nước luôn xem trọng những ý kiến đóng góp của nhân dân. Tuy nhiên nếu ‘dân chủ tào lao,’ không có kỷ cương phép nước thì đất nước sẽ loạn.

Nhóm từ “dân chủ tào lao” mà ông Phúc dùng đã làm dậy sóng trên cộng đồng mạng và đa số đều phê phán cách dùng chữ của ông.

Đối với vấn đề dân chủ, những người cộng sản chỉ phân biệt được 2 loại theo lý thuyết đấu tranh giai cấp: Dân chủ tư sản người bóc lột người và dân chủ xã hội chủ nghĩa là loại dân chủ ưu việt nhất (?). Hóa ra ông Phúc đề cập đến nhóm từ “dân chủ tào lao” để ám chỉ những người đòi hỏi sự thay đổi, tức đòi hỏi chế độ phải thực thi nền dân chủ trong đó quyền dân phải được tôn trọng.

Ông Phúc lý luận rằng những cơ chế pháp luật mà Hà Nội đang kiểm soát, áp dụng để quản lý xã hội hiện nay là hoàn toàn dân chủ, nên đã giữ được trật tự và ổn định chính trị tốt đẹp. Bây giờ những ai đòi thay đổi thể chế ấy là làm mất kỷ cương, phép nước, là hành động “dân chủ tào lao!”

Dĩ nhiên cái kỷ cương và phép nước ấy phải đặt trên bộ luật hình sự của Hà Nội mà trong những năm gần đây đã “phát huy hiệu quả” tối đa bằng những bản án tù thật nặng đối với những người bất đồng chính kiến. Quan điểm chính thức của Hà Nội là dân chủ ban cho nhân dân Việt Nam phải xuất phát từ ngọn roi của Bộ Công An, người bảo vệ đảng, bảo vệ “dân chủ xã hội chủ nghĩa” quyết liệt nhất.

Bình thường người ta nói đến dân chủ chính hiệu, dân chủ giả hiệu, dân chủ đa đảng, dân chủ đa nguyên mà chưa bao giờ nghe ai nói “dân chủ tào lao.” Cho nên khi nghe ông chủ tịch nước xử dụng nhóm từ lạ lùng này, người ta thấy não trạng ông Phúc hoàn toàn không hiểu biết gì về ý nghĩa của hai chữ dân chủ.

Dân chủ hiểu theo định nghĩa căn bản là tất cả quyền lực thuộc về nhân dân, mà nhà nước chỉ là người đại diện do dân bầu ra để quản lý xã hội theo đúng pháp luật đặt ra. Do đó những gì đi ngược lại nền tảng này là phản dân chủ.

Dưới chế độ CSVN, tuy họ tự hào Việt Nam là đất nước “dân chủ gấp vạn lần” so với chế độ dân chủ tự do ở các quốc gia phương Tây; nhưng rõ ràng là ở các quốc gia này kỷ cương, phép nước và pháp luật đều dựa trên ý chí đồng thuận của người dân. Đó là những nền dân chủ chính hiệu hay dân chủ chính danh, hoàn toàn trái ngược với loại dân chủ áp đặt của chế độ cộng sản.

Từ khi cướp được chính quyền ở miền Bắc năm 1945 và thống trị trên cả nước sau tháng Tư,  1975, mọi quyền lực đều tập trung vào tay đảng CSVN và các lãnh tụ đảng cai trị đất nước như những ông vua của một triều đại phong kiến mới. Người dân chỉ có quyền ngồi chờ để được đảng ban phát, từ việc ăn ở, việc nói năng, ngay đến cái cao xa hơn như dân chủ tự do, đảng cho đến đâu dân chỉ biết đến đấy. Nếu có ai có ý kiến ngược lại hay hành động phản kháng lập tức bị công an bắt giữ và truy tố ra tòa.

Có vô số tội sẵn sàng gắn lên đầu nhân dân, nào là “âm mưu lật đổ chế độ,” “tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa,” “lợi dụng quyền tự do ngôn luận”… vì người dân bị gán ghép là đã vi phạm mệnh lệnh độc tài của một thiểu số quyền lực. Đó cũng là cách duy nhất mà nhà nước cộng sản “xem trọng” ý kiến đóng góp của nhân dân như lời ông Phúc nói.

Vì thế suy cho cùng, phát biểu “dân chủ tào lao” từ cửa miệng Nguyễn Xuân Phúc cho thấy não trạng của thành phần lãnh đạo hiện nay chẳng hiểu một chút gì về dân chủ hay còn gọi là “người dân làm chủ đất nước” mà họ rêu rao trong mỗi khi tổ chức bầu cử.

Nếu không nổ sảng thì còn đâu là “Phúc nổ” để người dân nhắc đến?

Phạm Nhật Bình

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…