Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thật sự là ký sinh trùng

Kẻ nào sống bám, ký sinh?
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Theo Wikipedia: “Ký sinh là một mối quan hệ cộng sinh không tương hỗ giữa các loài, trong đó có một loài là ký sinh, sống bám vào loài kia là vật chủ hay ký chủ.”

Chữ quan trọng trong định nghĩa là quan hệ “không hỗ tương” giữa loài ký sinh và ký chủ. Ký sinh không đem lại lợi lộc gì mà chỉ gây hại cho ký chủ.

Áp dụng vào chính trị, đảng CSVN đúng là một loài ký sinh trên thân cây Việt Nam.

Suốt 45 năm qua, đảng CSVN bám sâu vào cây đại thụ Việt Nam, sinh sôi nẩy nở bằng nhựa nguyên và nhựa luyện Việt Nam. Họ không làm gì cả, quanh năm chỉ đo mình trên thân thể ốm oi, gầy guộc của dân tộc Việt Nam để hưởng thụ.

Ai bầu ông Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước? Ai bầu ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng chính phủ? Ai bầu bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch quốc hội?

Chính họ cũng biết là không ai bầu.

Họ sinh ra, lớn lên trong bộ máy cầm quyền theo kiểu cha truyền con nối, thế hệ này qua thế hệ khác, và nếu không ai ngăn chặn sẽ đời này qua đời khác.

Đó không phải là kết án suông mà là sự thật. Một người có hiểu biết căn bản nào cũng biết thực tế đó đã và đang diễn ra tại Viêt Nam.

Trong chính trị học, mối tương quan giữa đảng chính trị lãnh đạo đất nước và quốc gia được chứng minh bằng chỉ số chính danh.

Theo khảo sát của Economist Intelligence Unit năm 2019, chỉ số chính danh thể hiện qua bầu cử tại Việt Nam là 0,00, tức đảng CSVN hoàn toàn không có chính danh để lãnh đạo Việt Nam. (The Democracy Index compiled by the UK-based company the Economist Intelligence Unit)

Đó là về chính trị.

Về kinh tế, Việt Nam nghèo không phải vì người Việt lười biếng, thiếu thông minh, không cần mẫn nhưng vì làm được bao nhiêu lại phải nuôi một tầng lớp lãnh đạo sống xa hoa như các ông hoàng dầu hỏa Ba Tư trong một đất nước quá cần tích lũy để dựng xây và phát triển.

Bộ máy hành chánh cồng kềnh với không biết bao nhiêu bộ trưởng, thứ trưởng, cơ quan, ban ngành trùng lặp, chồng chất lên nhau. Những cơ quan này không phải lập ra do nhu cầu hành chánh mà do nhu cầu ký sinh, tức sống bám vào tài nguyên đất nước.

Hãy nhìn cách sống của những ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Trung ương đảng và cuộc đời của những người được gọi là “chủ nhân đất nước” đang suốt ngày đêm tần tảo, đang lây lất dưới gầm cầu để biết ai thật sự là ký sinh trùng.

Quốc gia nào cũng có đảng phái chính trị nhưng không có đảng nào sống bám vào ngân sách quốc gia như đảng CSVN. Từ một nhóm nhỏ, sau 90 năm sinh sôi thành nhiều triệu người chuyên ăn bám.

Với không ít tuổi trẻ lớn lên trong bộ máy tuyên truyền do Lenin và Mao để lại, sự có mặt của đảng Cộng sản trong đời sống chính trị và sinh họat xã hội Việt Nam tự nhiên chẳng khác gì bốn mùa xuân hạ thu đông.

Giống hệt như loài ký sinh, giới chóp bu CS đang cai trị Việt Nam không hề nghĩ tới tương lai của thân cây dân tộc đang mỗi ngày thêm khô héo.

Họ có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng nhưng chỉ để ăn.

Đất nước đang đứng bên bờ vực thẳm diệt vong không làm sáng mắt họ. Tiếng gầm thét của các chiến đấu cơ Trung Cộng từ các đảo nhân tạo trên Biển Đông chỉ cách bờ biển Việt Nam hơn trăm dặm không làm thức tỉnh họ.

Muốn tách loài ký sinh CS đó ra mà không phải làm ung thối đi nguồn nhựa sống hay làm ngã cây cổ thụ dân tộc không phải là một chuyện dễ dàng. Cách mạng dân chủ phải bắt đầu từ tâm thức.

Phê bình đảng CSVN mà chỉ phê bình các tệ nạn tham nhũng, kinh tế nghèo nàn, suy đồi đạo đức, giáo dục lạc hậu, v.v. có thể nhất thời làm cho đảng khó khăn nhưng không sụp đổ.

Đảng CSVN chỉ sụp đổ nếu bị tấn công thẳng vào tính chính danh, tức chứng minh họ là chính là loài ký sinh trên thân cây Việt.

Trần Trung Đạo

Nguồn: FB Trần Trung Đạo

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.