DB Úc phản đối CSVN giam cầm tuỳ tiện các nhà tranh đấu nhân quyền

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ông Nguyễn Tấn Dũng
Thủ tướng Chính phủ
Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Số 2 Hoàng Văn Thụ
Hà Nội, Việt Nam

Kính gửi Thủ tướng Chính phủ,

Tôi viết thư này để phản đối mạnh mẽ về cách đối xử đối với một vài trường hợp các tù nhân lương tâm tại quốc gia của ông gần đây.

Tôi được biết sự ngược đãi đang xảy ra đối với bà Trần Thị Thúy, một nhà tranh đấu cho quyền lợi đất đai và là thành viên của Đảng Việt Tân. Kể từ khi phiên tòa xử kín vào ngày 30 tháng Năm 2011, có tin rằng bà đã bị cưỡng bức lao động mặc dù bị nhiều thương tích và bị từ chối điều trị. Cũng có tin rằng bà bị đối xứ dã man vì muốn buộc bà nhận tội.

Tôi vô cùng quan ngại và rất buồn khi được biết về việc tự thiêu vào ngày 30 Tháng Bảy của bà Đặng Thị Kim Liêng có liên quan qua đến việc giam giữ con gái của bà là Tạ Phong Tần. Bà Tạ Phong Tần được dự kiến bị đưa ra toà xét xử vào ngày 7 tháng Tám cùng với các thành viên đồng sáng lập “Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do” là Điếu Cày và Phan Thanh Hải. Bởi vì việc làm duy nhất của bà Tạ là viết blog, tôi kêu gọi bà được thả để bà có thể chịu tang mẹ mình.

Tôi cũng được biết rằng blogger Paulus Lê Sơn, bị bắt vào ngày 3 tháng Tám năm 2011 đã không được thông báo về cái chết của mẹ mình. Ông Lê là một nhà hoạt động xã hội và là một ký giả nổi bật của Truyền Thông Chúa Cứu Thế Việt Nam. Ông Lê là một trong số 17 người Công giáo bị giam giữ trong năm qua. Tin tức về cái chết của mẹ ông là một nhân quyền cơ bản mà tất cả chúng ta đều phải được hưởng. Tôi rất buồn khi nghe ông đã không được thông báo và do đó không thể lo tang lễ cho mẹ mình.

Cuối cùng tôi cũng cảnh báo về việc giam giữ ông Nguyễn Quốc Quân, một nhà hoạt động dân chủ bền bỉ mang quốc tịch Hoa Kỳ và là thành viên của Việt Tân. Đây là lần giam giữ thứ nhì của ông Nguyễn tại Việt Nam, và ông bị bắt giữ khi đang nhập cảnh vào Việt Nam. Tôi rất quan tâm khi được rằng vợ và các con của ông không được phép thăm viếng và dường như việc giam giữ ông thiếu căn cứ.

Tôi hiểu rằng đây chỉ là một vài trong số nhiều trường hợp của những người bất đồng chính kiến hiện đang bị giam cầm vì đã bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa. Tôi lên án những sự bắt giữ tùy tiện và trân trọng kêu gọi Nhà cầm quyền Việt Nam ngay lập tức và vô điều kiện phóng thích tất cả các nhà hoạt động đang bị giam cầm.

Việt Nam là một quốc gia ký kết Công Ước Quốc Tế về các quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR), qua đó Việt Nam đã cam kết tôn trọng và phát huy các quyền dân sự và chính trị của mọi cá nhân và gia đình của họ.

Việt Nam có tiềm năng to lớn trong việc thúc đẩy sự tiến bộ xa hơn nữa, và tôi tin rằng điều này sẽ chỉ đạt được nếu quyền tự do ngôn luận và niềm tin chính trị được phát huy và tôn trọng.

Cảm ơn sự quan tâm của ông về vấn đề này.

Trân trọng
Bernie Rippoll

PDF - 445.6 kb
MP Ripoll_Letter to PM Nguyen Tan Dung

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.