Đọc phán quyết PCA, thất vọng với tòa án nhân dân VN

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đọc phán quyết của Toà án Trọng tài Thường trực (PCA) vụ Philippines kiện Trung Quốc phải nói thật lý thú, càng đọc càng tưởng như có dòng nước mát lan toả trong cơ thể. Mọi nhận định và kết luận của các thẩm phán quốc tế đều đáng học hỏi, dù ta đồng ý hay không quan điểm của họ.

Hàm lượng tri thức về luật pháp toát lên từ mỗi dòng chữ đều khiến ta thán phục và nung nấu thêm quyết tâm thay đổi nền tư pháp nước nhà, để đến một ngày không xa các toà án Việt Nam có thể tuyên những phán quyết về mọi vấn đề cũng khiến người dân và bạn bè quốc tế tâm phục như thế.

Còn bây giờ, đọc các bản án của toà án nhân dân từ cấp địa phương đến cấp cao, người ta không khỏi lắc đầu thất vọng từ văn phong, chính tả, cho đến lập luận và kết luận. Tất cả toát lên sự dốt nát đến mức ta chỉ biết bái phục và tự hỏi sao có thể ngu dốt như vậy! Vì sao có lẽ đáng buồn thế ấy? Đó là vì các nguyên nhân sau đây:

1) Toà án nhân dân chỉ là công cụ xét xử của đảng cầm quyền.

2) Các thẩm phán phải là đảng viên cộng sản mới được bổ nhiệm và giữ ghế.

3) Tư duy của Chủ nghĩa Marx-Lenin chỉ xem pháp luật là công cụ cai trị, chứ không nhằm mục đích mang đến công lý và tạo lập lẽ công bằng.

4) Chương trình dạy luật ở bậc đại học vừa nghèo nàn vừa lạc hậu, với môn nền tảng là Lý luận Marx-Lenin về Nhà nước và Pháp luật, một môn học thể hiện hoàn mỹ sự bế tắc của chính Marx và Lenin trong phân tích các vấn đề kinh tế, chính trị và luật pháp.

5) Các thẩm phán chỉ biết ăn nhậu và nhận hối lộ, chứ không dành thời gian đọc sách và nghiên cứu hầu có thể trau dồi chuyên môn thường xuyên.

6) Trong các vụ án và vụ kiện, người ta có thể mua bản án dễ dàng, ai trả giá cao thì thắng kiện, biến pháp đình thành chợ đấu giá không hơn không kém; còn thẩm phán chỉ là bọn quản lý chợ nát rượu, ngồi chờ con mồi đến để đập chết ăn thịt.

Tóm lại, phải xoá bỏ chế độ cộng sản mới mong một ngày nào đó trên nước Việt Nam này có những thẩm phán lỗi lạc giữa một nền tư pháp đáng kính trọng và tin cậy.

* Tựa đề do Web Việt Tân đặt

Nguồn: FB Lê Công Định

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?