“Giải cứu” ngành sư phạm!

Trường Đại Học Quy Nhơn. Ảnh: Internet
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thầy Chu Mộng Long giảng viên trường ĐH Quy Nhơn cho biết: “Ngành sư phạm bị đẩy xuống vực thẳm.”

Thông tin Trường Đại học Quy Nhơn lấy điểm sàn 28,5 điểm cho 6 ngành sư phạm (Sư phạm Toán học, Sư phạm Vật lý, Sư phạm Hóa học, Sư phạm Ngữ văn, Sư phạm Lịch sử, Sư phạm Địa lý) làm cho báo chí mỉa mai, rằng trường “tỉnh lẻ” mà chảnh. Chữ “tỉnh lẻ” gây sốc vì mang tính kỳ thị, trong khi Trường Đại học Quy Nhơn xưa nay trực thuộc quản lý của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Tôi cũng thấy sốc mà viết bài phê phán báo. Nhưng khi đọc trả lời của nhà trường, tôi giật mình. Không thấy sốc mà đau. Đau nhói.

Đau không phải vì cái nhà trường mình đang dạy bị miệt thị mà đau cho cả ngành sư phạm đã bị đẩy xuống vực thẳm. Lâu nay tuyển sinh vào ngành sư phạm đã là “chuột chạy cùng sào,” nhưng dẫu sao vẫn còn cây sào cho chuột đeo bám. Theo cách tuyển sinh như hiện nay thì… cả ngành sư phạm rơi tự do xuống vực sâu của sự yếu kém cùng cực!

Vì sao điểm sàn lên chót vót 28,5 điểm, cao hơn cả “nhất kỹ sư, nhì bác sĩ” tức hàng đỉnh, mà tôi lại bảo là bị ném xuống vực thẳm của sự yếu kém?

Là bởi thế này. Trong 6 ngành sư phạm, thế mạnh gần 50 năm truyền thống của Trường Đại học Quy Nhơn, khoảng 10 năm nay chỉ tuyển sinh được 8 đến 13 em/một ngành. Có ngành không tuyển sinh được em nào, mặc dù có lúc điểm sàn hạ xuống tận đáy. Nay tăng điểm sàn lên 28,5 điểm, cũng đồng nghĩa không tuyển sinh chính quy nữa. Chỉ đào tạo hệ vừa làm vừa học!”

Tình hình trên thật bi đát. Mà hiện nay tình trạng giáo viên bỏ nghề đang diễn ra ở nhiều nơi, dẫn đến thiếu giáo viên trầm trọng. Riêng Bình Dương cho biết thiếu hơn 3.000 giáo viên trong năm học mới.  (https://vnexpress.net/binh-duong-thieu-hon-3-000-giao…)

“Giải cứu” ngành sư phạm thế nào?

1. Về đào tạo, nên bỏ hệ đào tạo giáo viên “vừa học vừa làm” đi. (Còn chuyện giáo viên vừa dạy, vừa học nâng cao là chuyện khác). Bây giờ nguồn học sinh tốt nghiệp THPT rất dồi dào, cần tuyển chọn không chỉ về thi mấy môn mà còn tuyển xem có nói ngọng, nói lắp hay có tật gì đó không thích hợp với nghề giáo viên. Tóm lại cần tuyển người phù hợp nghề sư phạm. Phù hợp nghề mới giúp họ yêu nghề, học nghề, hành nghề hiệu quả và làm nghề lâu dài… Không làm được điều này thì đào tạo giáo viên hỏng ⅓.

2. Các trường tuyển sinh ngành sư phạm quá ít sinh viên không đủ để đào tạo, như ĐH Quy Nhơn, thì không tuyển sinh nữa. Sinh viên sư phạm tập trung vào một số Trường sư phạm, Khoa sư phạm đào tạo tốt, tập trung nguồn kinh phí vào đó. Các Trường và Khoa Sư phạm này cần được củng cố cho xứng đáng là “Mô phạm,” những địa chỉ danh tiếng đào tạo giáo viên có chất lượng. Nhà nước cần đầu từ tập trung vào các cơ sở này, và không để đào tạo giáo viên tản mát, vật vờ như ĐH Quy Nhơn hiện nay nữa.

3. Quản lý giáo viên đang là vấn đề nhức nhối, khiến nhiều giáo viên bức xúc, căng thẳng, chán nghề, bỏ nghề. Hiệu trưởng nhiều trường như “lãnh chúa,” quản lý bằng quyền uy độc đoán, đối xử không công bằng với giáo viên và tham nhũng đủ thứ! (Tôi thường nhận được những thông tin phản ánh từ giáo viên, nhiều hiệu trưởng hiện nay vì tiền mà làm bậy ghê quá). Giáo dục là hệ thống con, nằm trong hệ thống mẹ, nó không thoát được tình trạng chung; nhưng giáo dục cần chủ động cải cách hệ thống và phong cách quản lý nhà trường hiện nay. Nó quá tệ rồi.

4. Lương giáo viên thấp khiến họ luôn tìm cách kiếm thêm để mưu sinh, nhất là “ăn vào học sinh” là điều tệ hại. Mấy đời Bộ trưởng đã hứa tăng lương để giáo viên sống được bằng lương, yên tâm hành nghề, nhưng đây vẫn là vấn đề nan giải. Nhà nước, các nhà quản lý giáo dục phải thấy tình trạng tệ hại này mà cố gắng thoát dần ra, không thì càng ngày càng chìm sâu thêm.

5. Thử xem kinh nghiệm của Pháp giải quyết tình thế vấn đề thiếu giáo viên. Họ đăng tin, tuyển những người đã tốt nghiệp Đại học các ngành, gần với chuyên môn của giáo viên, nộp đơn (với một số điều kiện phù hợp) xin làm ứng viên, qua phỏng vấn. Rồi qua một kỳ thi tuyển với một số câu hỏi, bài tập và lấy những người đạt điểm chuẩn (có tỉnh 300 người thi, lấy được 100). Những người này được “đào tạo sư phạm cấp tốc” và đi dạy Tiểu Học hay THCS vẫn rất tốt. Những người này có ưu điểm: Họ đã trưởng thành, tự nguyện vào nghề tức là có cân nhắc phù hợp nghề; họ có kinh nghiệm sống phong phú; chỉ cần đào tạo sư phạm vài tháng rồi có sách, chương trình tự học thêm, phần lớn sẽ dạy tốt.

Mấy ý kiến xin góp với “trên” để xem xét.

14/8/2022

TS Mạc Văn Trang

Nguồn: FB Mạc Văn Trang

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Binh lính Hải quân Philippines đụng độ Lực lượng Cảnh sát biển Trung Quốc (áo phao màu cam) hôm 20/7/2026 gần chiếc tàu chiến Philippines mắc cạn tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) trên Biển Đông. Ảnh: Reuters

Biển Đông đang nổi sóng

Vụ va chạm giữa lực lượng Hải cảnh Trung Quốc và Hải quân Philippines tại khu vực Bãi Cỏ Mây ngay trước thềm chuỗi Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN và các đối tác ở Manila đã đẩy căng thẳng Biển Đông lên một nấc mới, đồng thời làm gia tăng đối đầu ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc.

Ông Tô Lâm tham dự và phát biểu tại phiên họp chính phủ thường kỳ tháng 6/2026 hôm 4/7/2026. Ảnh: VGP

Cần bao nhiêu Chỉ thị 07 mới dẹp được “kiêu binh”?

Khi việc bảo vệ một biểu tượng được đồng nhất với việc triệt tiêu mọi cách diễn giải khác, khi phản biện dễ bị quy thành chống đối, còn lòng trung thành được đo bằng mức độ quyết liệt trong việc lên án người khác, thì “kiêu binh” sẽ còn tự tái sinh dưới những hình thức mới.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng” từng được ra mắt tại trụ sở Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ảnh: NXB Hội Nhà văn Việt Nam

Cần “lật sử” (!) và “xuyên tạc lịch sử,” “xúc phạm lãnh tụ” ư?

Hiểu quá khứ để rút ra những bài học cho hiện tại và tương lai là vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của đất nước và của mỗi người chúng ta. Chính vì thế việc viết lại các chuyện kể lịch sử và việc đánh giá lại các nhân vật lịch sử là chuyện thường xuyên phải làm của các nhà sử học, cũng như là quyền của mỗi người quan tâm đến lịch sử, và không thể vin vào “sự xuyên tạc lịch sử,” hay “sự xúc phạm lãnh tụ” để “đấu tố” hay  “lên án” họ nhất là để truy tố họ.

Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số,” Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.