Ngày 31/12, Tòa án Hà Nội mở liên tiếp hai phiên tòa sơ thẩm xét xử các vụ án chính trị liên quan đến ông Lê Trung Khoa và ông Nguyễn Văn Đài. Cả hai đều bị truy tố theo Khoản 2, Điều 117 Bộ luật Hình sự với cáo buộc “tuyên truyền chống Nhà nước.”
Điểm đáng chú ý: Cả hai phiên tòa đều xét xử vắng mặt bị cáo chính, và mỗi người đều nhận mức án 17 năm tù giam – mức án thuộc khung cao nhất của điều luật này.
Trong vụ án ông Lê Trung Khoa, tòa còn xét xử các bị cáo Đỗ Văn Ngà, Phạm Quang Đức và Phạm Quang Thiện, những người hiện đang bị tạm giam. Riêng ông Khoa bị xét xử vắng mặt do đang bị truy nã. Hội đồng xét xử cho rằng ông giữ vai trò “chủ mưu, cầm đầu, lôi kéo” và tuyên mức án 17 năm tù.
Với ông Nguyễn Văn Đài, phiên tòa cũng diễn ra trong điều kiện tương tự: Xét xử vắng mặt, không có tranh tụng thực chất, và kết thúc bằng bản án 17 năm tù giam.
Việc xét xử vắng mặt trong các vụ án chính trị nghiêm trọng, với mức án đặc biệt nặng, đặt ra những câu hỏi lớn về quyền bào chữa, tính công khai của tố tụng, và chuẩn mực công bằng tư pháp. Khi bị cáo không có mặt để tự bảo vệ mình trước tòa, bản án không chỉ mang ý nghĩa trừng phạt cá nhân, mà còn phát đi thông điệp răn đe rộng hơn đối với toàn xã hội.
Hai bản án 17 năm tù khép lại năm cũ không đơn thuần là những phán quyết pháp lý. Chúng phản ánh một thực tế: Điều 117 tiếp tục được sử dụng như công cụ chính để xử lý các tiếng nói bất đồng, và tư pháp hình sự ngày càng đóng vai trò củng cố quyền lực chính trị, hơn là bảo vệ quyền con người.
Cuối năm, thay vì những tín hiệu hòa giải hay cải cách, hệ thống tư pháp đã chọn cách khóa chặt không gian tự do bằng những bản án nặng nề, để lại một dấu hỏi lớn cho năm mới về tương lai của quyền tự do ngôn luận và pháp quyền tại Việt Nam.
Facebook Việt Tân



