Hài kịch vừa ăn cắp vừa la làng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tháng Mười 3, 2012

Nói người dân cần tin vào lương tâm, vào trách nhiệm của cán bộ, thật ra giống với việc bảo người dân tin vào sự dối trá.

Chương mới nhất của Vở hài kịch này, nếu đặt đúng tên, sẽ là “vừa ăn cắp vừa la làng”. Bởi dù được ngụy trang dưới lớp vỏ ngôn ngữ là “tham khảo”, “tổng hợp”, “trích dẫn”, hay “xào nấu”, “cóp nhặt”, “cắt dán”, theo cách gọi của báo chí, thì sự thật không đổi là “tài liệu hội thảo” đã được biến thành “nghiên cứu khoa học”. Và đó là nghiên cứu khoa học liên quan đến động đất, có nghĩa là liên quan đến tính mạng và tài sản của hàng chục vạn người dân sống dưới quả bom nước mang tên thủy điện.

Thật đau cho EVN, cho Bộ Công thương, và thật thương cho chúng ta khi bản thân người được trích dẫn trong “nghiên cứu khoa học”, TS Lê Trần Chấn tròn mắt kinh ngạc : “EVN liều thật. Họ đã hợp pháp hóa tài liệu của hội thảo thành nghiên cứu khoa học…. Họ liều đến mức còn ‘bịa” rằng trong báo cáo phân tích của tôi đánh giá về Thủy điện Sông Tranh 2”.

Khoảng cách từ “Tài liệu hội thảo” đến “nghiên cứu khoa học” bảo lớn, thì lớn như nguy cơ từ các đợt rung chấn liên tục từ Bắc Trà My đến những rung chấn trong lòng người, nói nhỏ, chắc cũng không nhỏ trách nhiệm của những nhà khoa học, những nhà quản lý đối với tính mạng và tài sản của người dân.

Hôm kia, những nhà khoa học đã chứng minh trách nhiệm của mình bằng những khẳng định xuông “an toàn”, bằng việc trách dân “thiếu hiểu biết”… Hôm qua, sự la làng lại được cất lên, ráo hoảng, khi quan chức của Bộ Công thương không đổi sắc mặt khẳng định: Ở đây, Bộ Tài nguyên – Môi trường phải chịu trách nhiệm trong việc xây dựng báo cáo. Có thể, ngay sau đây, Bộ Tài nguyên môi trường cũng lại đưa ra một khẳng định. Nhưng tất cả những màn diễn đó có vẻ là quá muộn đối với sự mất mát lòng tin của người dân Bắc Trà My và dư luận cả nước. Bởi, trong khi quả bóng trách nhiệm được đẩy đi đẩy lại, trong khi màn la làng của vở hài kịch mang tên Sông Tranh 2 cất lên, chỉ riêng việc Quảng Nam lên phương án xấu nhất cho các hồ chứa nước trong mùa mưa lũ, với riêng Sông Tranh 2 là kịch bản tình huống vỡ đập, có vẻ là câu trả lời đích đáng về niềm tin với những khẳng định an toàn, những lời dối trá về trách nhiệm.

3 hồ thủy điện trên sông Vu Gia, Thu Bồn treo trên đầu dân quả bom nước 2 tỷ m3, riêng thủy điện Sông Tranh với những cơn rung lắc từ những trận động đất phát rồ, tích một quả bom với kích cỡ 750 triệu m3, gấp chẵn 5 lần dung tích phòng lũ của cả 3 thủy điện. Con số đó, vở hài kịch này chỉ đang chứng tỏ sự mất niềm tin của người dân với các nhà khoa học, các cơ quan quản lý- giờ đã nghiêm trọng còn hơn nguy cơ mang tên Sông Tranh 2.

Hoàn toàn không bất ngờ, ngày hôm qua, người dân Biên Hòa nhận thêm một bài học về chữ “ngờ” trước cái gọi là “lương tâm, trách nhiệm”, khi một đêm thành tay trắng trước những cơn lũ nhân tạo từ việc xả lũ của Thủy điện Trị An. Chỉ riêng tại một xã, Vĩnh Hưng, 300 tấn cá lóc, 40 tấn cá sặt rằn và khoảng 100 tấn cá các loại coi như ra sông ra biển. Đến giờ, cả người dân và chính quyền địa phương vẫn không hiểu tại sao một tờ công văn đỏ chót hai chữ “hỏa tốc” mất đến 6 ngày để đi một quãng đường hơn chục km từ Biên Hòa về Vĩnh Hưng, để đến nỗi khi “hỏa tốc” về đến nơi thì người dân đã kịp trắng tay.

Giữa những tấm biển “cấm” được chủ dự án dựng lên để ngăn không cho giới truyền thông tiếp cận với những họng nước phun phe phè hồi tháng 3 ở thủy điện Sông Tranh 2 đến tờ công văn 6 ngày tại Biên Hòa là to đùng hai chữ “lương tâm”, “trách nhiệm”. Nói đó là chỉ là sự quan liêu, vô cảm, thiếu trách nhiệm dường như vẫn còn là quá nhẹ nhàng. Nói người dân cần tin vào lương tâm, vào trách nhiệm của cán bộ, thật ra giống với việc bảo người dân tin vào sự dối trá.

Chỉ có một điều người dân tin tưởng. Đó là vở bi hài kịch mang tên Sông Tranh có lẽ còn lâu mới chấm dứt.

Nguồn: http://phivu1956.blogspot.com/

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.