Hai tấm hình: Sự khác biệt không chỉ 150 ngàn Euros

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 25/3/2018, ông Nguyễn Phú Trọng sang Pháp bắt đầu chuyến viếng thăm chính thức. Có lẽ đánh hơi được sự thờ ơ của chính giới và báo giới, nên đảng CSVN đã cho đăng một bài rất dài chiếm nguyên một trang trên báo Le Monde, tờ báo nổi tiếng và uy tín nhất của Pháp với tựa “Viễn ảnh tươi đẹp cho bang giao Việt Pháp”. Có điều bài này được xếp vào loại “quảng cáo” (tiếng Pháp là Publicité), giống y như người ta bỏ tiền quảng cáo cho một sản phẩm thương mại như bột giặt hoặc điện thoại. Giá của nó không hề rẻ: hơn 150 ngàn Euros chỉ cho một số báo. Tính theo thời giá là 4,2 tỷ VNĐ.

Có sống tại Pháp mới thấy sự hờ hững qua chuyến viếng thăm chính thức này nó to lớn cỡ nào. Không một tờ báo nào có lấy một dòng, ngoại trừ tờ Humanité của đảng CS Pháp, mà cái đảng này cũng biến mất tại Quốc hội từ lâu. Truyền thanh truyền hình cũng không hề nhắc tới. Nhưng nói cho cùng thì những trường hợp này không phải là hiếm, chẳng phải Paris ghét bỏ gì ông Trọng nhưng vai trò và hình ảnh của VN quá mờ nhạt và thậm chí còn mang nhiều vẩn đục về tình trạng nhân quyền. Và chính vì thế, bỏ số tiền này để quảng cáo cho “Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao” cũng còn rẻ chán.

Hình bên phải cũng là một bài trên tờ Le Monde nói về việc nhà cầm quyền VN gia tăng đàn áp giới viết blog. Bài này được đăng trên nửa trang vào ngày 22/7/2017 khi tôi bị tước quốc tịch và bị trục xuất sang Pháp. Đây không phải quảng cáo mà là nhận định của báo Le Monde, và dĩ nhiên tôi không phải bỏ ra một xu (đó là chưa kể hình ảnh được in màu…), chỉ có điều phải chấp nhận lưu đày.

Tuy nhiên sự khác biệt của hai tấm hình không phải chỉ ở 150 ngàn Euros.

Từ nửa năm nay, trước tình trạng đàn áp khốc liệt những tiếng nói cho tự do dân chủ, đồng bào hải ngoại đã nỗ lực hết mình để cung cấp cho báo chí, truyền thông sở tại những tin tức, những đau khổ mà đồng bào trong nước đang từng ngày gánh chịu, và những nỗ lực này đang có những kết quả cụ thể. Thay vì theo dõi báo chí chính thống trong nước hay từ chính phủ của nước họ, các tổ chức phi chính phủ (NGO), các tổ chức bảo vệ Quyền Con Người, các tổ chức nhân đạo thường xuyên liên hệ với chúng ta để tìm hiểu về tinh hình VN. Nhiều nơi đã tổ chức các diễn đàn để chúng ta đến chia sẻ thông tin.

Chúng ta đang chiến thắng trên mặt trận truyền thông ? Chắc chắn chẳng ai ảo tưởng như thế. Tuy nhiên người ta không thể mãi dửng dưng trước những đóng góp, hy sinh của đồng bào trong nước, từ những anh chị em dấn thân cho dân chủ đến các dân oan, những người mất đất, mất nhà cửa ruộng vườn; những nạn nhân của Formosa, của tình trạng bóc lột lao động, tình trạng “mãi lộ” công khai… mà đến ngay cả truyền thông chính thống trong nước cũng không thể mãi “mũ ni che tai”.

Giữa hai tấm hình không phải chỉ 150 ngàn Euros, mà là bao tháng ngày gian khổ mà đồng bào trong nước đang phải chịu đựng. Đó là những anh chị Như Quỳnh, Thúy Nga, Trần Hoàng Phúc, Nguyễn Văn Oai, Hoàng Bình và rất nhiều anh chị em khác. Rồi trong những ngày sắp tới sẽ là Dũng Phi Hổ, Nguyễn Văn Đài, Lê Thu Hà, Phạm Văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển, Trương Minh Đức và Nguyễn Trung Tôn của Hội Anh Em Dân Chủ.

Sự hy sinh của anh chị em và đồng bào trong nước thật lớn lao, không thể cân đong đo đếm bằng tiền. Cầu mong mọi người sức mạnh tinh thần và thể chất để vượt qua những tháng ngày đau khổ này.

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjirō Koizumi (phải) trong buổi họp báo công bố Sách trắng Quốc phòng 2026 hôm 4/8/2026

Sách trắng Quốc phòng

Phát biểu tại cuộc họp báo ngày 4/8, Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjiro Koizumi bày tỏ hy vọng “Sách trắng Quốc phòng năm nay sẽ giúp người dân hiểu rõ hơn về quốc phòng và an ninh của Nhật Bản, đồng thời trở thành cơ hội để mỗi người suy ngẫm về mối liên hệ giữa an ninh với tương lai của từng công dân.”

Ba thế hệ cư dân trong một gia đình trên bán đảo Thanh Đa, Q. Bình Thạnh, TP.HCM, nơi rơi vào tình trạng quy hoạch treo hơn ba thập niên. Ảnh: Tia Sáng

Luật Đất đai cần trao quyền làm chủ thực sự cho dân

Đất đai là tài nguyên đặc biệt, là không gian sinh tồn và phát triển của quốc gia. Việt Nam hiện vẫn còn hơn một triệu hecta đất chưa sử dụng, cùng vô số những khu “đất vàng” biến thành bãi cỏ hoang do các dự án “treo” và hàng loạt những vụ khiếu kiện dai dẳng tốn kém sinh lực xã hội.

Nghịch lý đó đến từ việc chúng ta đang quản lý nguồn lực sinh tồn cốt lõi của quốc gia bằng những cơ chế mang nặng tính hành chính, thiếu vắng sự minh bạch của dữ liệu và nhịp đập thực sự của thị trường.

Tịch thu hơn 10.000 đôi giày giả da không rõ nguồn gốc tại Hưng Yên. Ảnh: Pháp luật Plus

Đấu giá hàng tịch thu: Hợp pháp hóa hàng trôi nổi

Việc cơ quan quản lý thị trường tịch thu và đem bán đấu giá hàng nghìn sản phẩm không rõ nguồn gốc xuất đã  chính thức hợp pháp hoá cho những lô hàng trôi nổi.

Đây là quy trình xử lý nhằm tránh lãng phí và mang lại nguồn thu cho ngân sách Nhà nước. Thật trớ trêu khi một lô hàng nằm trong kho của tiểu thương thì bị coi là hàng lậu, hàng vi phạm; nhưng cũng chính lô hàng đó, sau khi đi bị tịch thu và nhận được tờ giấy chứng nhận đấu giá, lại nghiễm nhiên trở thành hàng hợp pháp để công khai bán cho người tiêu dùng.

Ảnh minh họa

Khi câu chuyện đất đai chạm đến định chuẩn của niềm tin xã hội

Một băn khoăn thực tế và hoàn toàn chính đáng của dư luận hiện nay là: Nếu Nhà nước không tư nhân hóa đất đai, tại sao các doanh nghiệp tư nhân lại liên tục được giao những “khu đất vàng” để phát triển dự án đô thị, thương mại?

Liệu có hiện hữu nguy cơ tài sản quốc gia bị thâu tóm vào tay các tập đoàn lớn, biến người dân thành những người chỉ còn quyền thuê đất để sinh sống ngay trên quê hương mình?