Hiếm thấy: “Phải biết xấu hổ – đúng ra là phải biết nhục!”*

"Đừng (tự) 'sướng' vì nhất nhì SEA Games nữa, hãy biết xấu hổ vì thảm bại ở Olympic." Ảnh chụp tít bài báo Thanh Niên (FB Nguyễn Tuấn)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hiếm lắm mới thấy một ý kiến công khai như thế này: phải biết xấu hổ. Đúng ra là phải biết nhục.

Mà, có phải chỉ là thể thao đâu; trong khoa học, y học, giáo dục, hay nói chung gần như bất cứ lãnh vực nào, cần phải phải biết nhục vì sự kém cỏi về nội lực. Vậy mà cách những trí thức vái lạy nhau thật là xấu hổ và rùng mình.

Hết năm này sang năm khác, chỉ lòng vòng trong cái ao làng Đông Nam Á mà ai cũng vái lạy nhau là ‘wonderful,’ thì hỏi sao không sốc khi vươn xa hơn cái ao làng đó. Nói ra thì đụng chạm, nhưng phải nói thật như thế.

Tối ngày cứ tự khen với nhau bằng những mỹ từ có cánh, mà không có thực chất. Cứ tự hào với những giải thưởng ‘đá gà,’ mà không nhắm tới những gì cao và lớn. Cứ đóng cửa tự khen nhau, mà không chịu ‘benchmark’ với thế giới rộng lớn hơn. Suốt năm này sang tháng nọ, cứ tự vỗ tay khen nhau, theo thời gian tưởng rằng mình tài giỏi lắm và vĩ đại lắm, để rồi khi ra thế giới mới biết mình nhỏ bé và kém cỏi như thế nào.

Hãy giảm cái loại ngoa ngôn đang đầu độc chúng ta: vĩ đại, thiên tài, sáng suốt, vẻ vang, vang dội, rực rỡ, oanh liệt, hàng đầu, đỉnh cao. Hãy quan tâm đến thực chất và xây dựng từ nền tảng thấp nhứt, chứ không phải cái ngọn lung linh và huyền ảo.

GS Nguyễn Văn Tuấn

Nguồn: FB Nguyễn Tuấn

* Tựa của BBT

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhà văn Nguyên Ngọc (hàng ngồi, thứ tư từ trái sang) cùng các văn hữu. Ảnh: FB Hoang Thụy Hưng

Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn Đoàn Độc Lập!

Với tư cách một công dân, một cây bút độc lập, cũng là một thành viên CLB Văn Đoàn Độc Lập (tuy thời gian gần đây do tuổi cao sức yếu, không có điều kiện tham gia tích cực các hoạt động của CLB), tôi nghiêm chỉnh yêu cầu các cơ quan hữu trách lập tức xem xét thay đổi hành xử với CLB và chủ tịch CLB là nhà văn Nguyên Ngọc, một nhà cách mạng lão thành nhiều công lao với đất nước trong suốt cuộc đời đẹp như ngọc của ông! (Nhà thơ Hoàng Hưng)

Ảnh minh họa: AI - Tạp chí Thế Kỷ Mới

Kiểm duyệt không chỉ xóa bài – nó thay đổi cách bạn nghĩ, nói và nghe

Hơn hai mươi năm trước, người ta hào hứng gọi Internet là “quảng trường công cộng mới”: Ai cũng có thể lên tiếng, ý tưởng cạnh tranh công bằng, người nói và người nghe gặp nhau không qua trung gian. Giấc mơ đó dần thành thứ gì đó khác hẳn — vì kiểm duyệt.

Bài này không tranh luận về kiểm duyệt đúng hay sai, mà muốn nhìn vào một thứ ít được chú ý hơn: Kiểm duyệt đang làm gì với cách chúng ta nói chuyện, nhìn nhau, và hiểu thế giới?

Việt Nam trước ngã rẽ… (Con người – Thể chế – “Vòng kim cô” địa chính trị)

Feuilleton ba kỳ này không nhằm phán xét, càng không nhằm kích động. Mục tiêu của nó là nhận diện một thực thể vô hình nhưng quyết định vận mệnh quốc gia: Cái mà ta có thể gọi là “bóng ma thể chế.” Đó không phải là một âm mưu bí ẩn, cũng không phải là một thế lực siêu hình. Nó là tổng hòa của mạng lưới quyền lực, lợi ích, ràng buộc và nỗi sợ – thứ vừa duy trì ổn định, vừa kìm hãm đột phá.

Hình ảnh cho thấy chiếc mô tô (góc trên, bên phải) rượt đuổi em học sinh đến trượt ngã tử vong, "lặng lẽ" quay đầu bỏ đi! Ảnh: VNTB

Đảng viên ‘quay đầu’ trước nỗi đau của dân

Theo đó, trong video được đăng tải, hình ảnh chiếc xe đi sau có những dấu hiệu giống một cảnh sát giao thông điều khiển phương tiện giao thông đang di chuyển trên đường. Thêm vào đó, trước khi chiếc xe bị tai nạn xuất hiện trong video, từ xa đã nghe tiếng còi hú quen thuộc của lực lượng cảnh sát giao thông mỗi khi truy đuổi theo người vi phạm hoặc mở đường.

Từ hai điều trên nói trên, liệu rằng, có đúng “người đi sau lặng lẽ quay đầu” là một chiến sĩ cảnh sát giao thông?