Hiếm thấy: “Phải biết xấu hổ – đúng ra là phải biết nhục!”*

"Đừng (tự) 'sướng' vì nhất nhì SEA Games nữa, hãy biết xấu hổ vì thảm bại ở Olympic." Ảnh chụp tít bài báo Thanh Niên (FB Nguyễn Tuấn)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hiếm lắm mới thấy một ý kiến công khai như thế này: phải biết xấu hổ. Đúng ra là phải biết nhục.

Mà, có phải chỉ là thể thao đâu; trong khoa học, y học, giáo dục, hay nói chung gần như bất cứ lãnh vực nào, cần phải phải biết nhục vì sự kém cỏi về nội lực. Vậy mà cách những trí thức vái lạy nhau thật là xấu hổ và rùng mình.

Hết năm này sang năm khác, chỉ lòng vòng trong cái ao làng Đông Nam Á mà ai cũng vái lạy nhau là ‘wonderful,’ thì hỏi sao không sốc khi vươn xa hơn cái ao làng đó. Nói ra thì đụng chạm, nhưng phải nói thật như thế.

Tối ngày cứ tự khen với nhau bằng những mỹ từ có cánh, mà không có thực chất. Cứ tự hào với những giải thưởng ‘đá gà,’ mà không nhắm tới những gì cao và lớn. Cứ đóng cửa tự khen nhau, mà không chịu ‘benchmark’ với thế giới rộng lớn hơn. Suốt năm này sang tháng nọ, cứ tự vỗ tay khen nhau, theo thời gian tưởng rằng mình tài giỏi lắm và vĩ đại lắm, để rồi khi ra thế giới mới biết mình nhỏ bé và kém cỏi như thế nào.

Hãy giảm cái loại ngoa ngôn đang đầu độc chúng ta: vĩ đại, thiên tài, sáng suốt, vẻ vang, vang dội, rực rỡ, oanh liệt, hàng đầu, đỉnh cao. Hãy quan tâm đến thực chất và xây dựng từ nền tảng thấp nhứt, chứ không phải cái ngọn lung linh và huyền ảo.

GS Nguyễn Văn Tuấn

Nguồn: FB Nguyễn Tuấn

* Tựa của BBT

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…