Hỗ Trợ Người Hỗ Trợ Dân Oan

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hỗ trợ Dân oan

Ba đảng viên đảng Việt Tân hỗ trợ dân oan trong cuộc biểu tình đòi công lý, vì nhà đất, ruộng vườn của họ bị bọn tặc quyền cướp đoạt. Ba vị đó là: chị Jennifer Trương, tức chị Nhu; anh Nguyễn Quang Khanh, tức anh Sơn; và anh Nguyễn Lý Trọng, tức anh Thái. Cả ba người đều bị giặc (công an Cộng Sản Việt Nam) bắt…

1- DÂN OAN VÀ GIẶC CƯỚP

Bà con mất đất khó tâm an,
Lên tận Sài Gòn tỏ nỗi oan.
Quan nhỏ cướp nhà, dân khốn khổ,
Quan to cướp ruộng, giặc giàu sang.
Họp nhau khiếu kiện đòi quyền lợi,
Tụ lại biểu tình tố sói lang.
Trấn áp, xưa nay nghề cộng sản,
Bạo hành đánh đập bắt dân oan.

2- BA ĐẢNG VIÊN VIỆT TÂN BỊ BẮT

Chung lưng đấu cật với dân oan,
Tất cả ba người bị bọn gian.
Đòi hỏi trả nhà, trừ lật lộng,
Yêu cầu trả ruộng, chống ngang tàng.
Máy hình xử dụng, hình ngưng hẳn*,
Điện thoại cho nhờ, điện cắt ngang*.
Vì nước, Thái Sơn Nhu giặc bắt,
Bao giờ cả nước sống bình an?

* Anh Sơn chụp ảnh cảnh biểu tình; chị Nhu cho dân oan mượn Điện thoại để trả lời phỏng vấn. Tất cả đều bị giặc tước đoạt, và cùng bị bắt chung với anh Thái.

3- QUAN LỚN HĂM HE

Kêu gọi dân về, họ hổng nghe,
Du côn liền giở giọng hăm he.
Nếu về, quan tỉnh cho manh chiếu,
Bằng ở, quan thành nhốt “phú de”.
Đối mặt dùi cui, anh chẳng ngán,
Đối đầu súng ống, chị đâu tè.
Kêu nài khiếu kiện điều tiên quyết,
Thỏa mãn xong rồi dân mới nghe.

4- DU CÔN TRẤN ÁP KHIẾU KIỆN

Hăm he dụ dỗ thấy không xong,
“Cai trị” du côn chúng tấn công.
Du đảng đứa quyền thoi ở mặt,
Lưu manh thằng cước đạp nơi hông.
Bốn công an kéo đùi cô gái,
Hai mật vụ lôi cổ cụ ông.
Đánh kẻ bể đầu, người sặc máu,
Rồi khoe “dẹp loạn” đại thành công.

Trường Hà, 18-03-2011

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.