Khai thác bôxit tại Tây Nguyên đe dọa tương lai Dân Tộc tới mức độ nào

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vụ khai thác bôxit tại Tây Nguyên đe dọa tương lai Dân Tộc tới mức độ nào

Trong phiên họp báo chí đầu xuân vào chiều ngày 4/2/2009, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố:

“Chính phủ đã phê duyệt một quy hoạch về bôxit Tây Nguyên với tinh thần là phát triển hiệu quả, bền vững …. Sắp tới, Chính phủ sẽ chủ trì một hội thảo về khai thác bôxit Tây Nguyên để trình bày với tất cả các nhà khoa học, các nhà báo quan tâm đến vấn đề bôxit Tây Nguyên qua những vấn đề đặt ra, phương án khai thác thế nào, công nghệ thế nào để tạo sự đồng thuận.”

Lời tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng cho thấy lãnh đạo đảng CSVN đã quyết định kế hoạch khai thác bôxit tại Tây Nguyên rồi! Và vì thế, cuộc “hội thảo khoa học” chỉ còn làm công việc trấn an, hay đúng hơn là lừa bịp hoặc cãi bừa để hợp thức hoá một chuyện đã rồi.

Bôxit là loại khoáng sản để chế tạo ra nhôm, một kim loại cần thiết và có giá trị trong đời sống hàng ngày. Nhưng cái giá để tạo ra kim loại nhôm không phải là từ quặng mỏ bôxit mà từ điện năng để biến quặng thành kim loại. Đây là điều bất cứ một học sinh nào ở trình độ Trung Học đều biết rõ. Với giá điện cực rẻ là 5 cents một Kwh, muốn điện phân được 1 kg nhôm phải tốn gần 1 Mỹ kim, cho nên muốn sản xuất ra nhôm, trước tiên phải có một nguồn điện rẻ và phong phú. Về khía cạnh giá trị của quặng bôxít thì ngược lại, đây là loại khoáng sản rất phổ thông, có thể nói gần như phổ thông nhất trong những loài quặng mỏ. Nhiều người Việt chưa bao giờ trông thấy mỏ sắt hay mỏ than, nhưng danh từ “Cao nguyên đất đỏ”, nguồn bôxit tại VN, thì chẳng ai lạ gì. So với dầu thô, thường được mệnh danh là “vàng đen” thì bôxít không thể nào được gọi là “vàng đỏ”. “Vàng đen” từ khai thác, vận chuyển tới biến chế đều dễ dàng và không có phần nào bị bỏ đi. Trong khi việc tinh luyện bôxit để lấy chất Alumina dùng để chế ra nhôm, đã tạo ra một lượng phế liệu lớn gọi là “bùn đỏ” giết hại mọi cây cối và tràn lan khỏi vùng khai thác rất xa… Đây là lý do nhiều quốc gia phát triển đã dẹp bỏ việc khai thác bôxit để chế tạo nhôm, trừ trường hợp nước Úc vì ở đây có những vùng hoang vu, không có dân cư hay cây cối, cũng không có mưa để làm trôi bùn đi nơi khác, vì vậy được dùng làm “bãi rác” chứa bùn đỏ.

Việt Nam hiện nay đang thiếu điện, nếu xây dựng thêm nguồn điện lực, thì còn nhiều nhu cầu khác quan trọng hơn là dùng để sản xuất nhôm, vì vậy mà chuyện khai thác bôxit tại VN sẽ chỉ có thể tiến hành đến giai đoạn sản xuất Alumina. Trong khi nước ta đất hẹp người đông, lại mưa nhiều, phế liệu bùn đỏ sẽ là một đại họa cho môi trường sống của đồng bào. Thêm nữa, chất Alumina có giá trị thương mại không cao, cước phí chuyên chở tốn kém, khách hàng duy nhất để mua Alumina của VN là Trung Quốc và đến đây thì chúng ta đã đủ thấy lấp ló bộ mặt thật của bè lũ bá quyền Phương Bắc và những kẻ vì tư lợi và quyền lực chính trị sẵn sàng coi thường cả môi trường sống của Đồng Bào và tương lai Dân Tộc.

Việc khai thác bôxit ở Tây Nguyên, với khả năng tiêu diệt các ruộng vườn trong vùng, giết chết tiềm năng kỹ nghệ du lịch đồng thời hủy hoại môi sinh ở một địa bàn rộng lớn hơn trong nhiều thế hệ, sẽ làm nghèo đói hàng trăm ngàn người hay hơn nữa. Đổi lại, phương án này sẽ chỉ mang lợi nhuận về cho vài trăm cán bộ đang nắm chức quyền và các tư bản đỏ cấu kết với họ. Như vậy thì phải có thêm 1 yếu tố khác khiến các thủ lãnh đảng CSVN quyết định đem thảm họa kinh tế và môi trường này đến cho dân ta. Đó là để bầy tỏ và thực thi sự thần phục đối với Thiên Triều Bắc Kinh.

Bằng việc khai thác bôxít tại Tây Nguyên, VN sẽ thành nguồn cung cấp Alumina cho Trung Quốc hiện đang cần rất nhiều nguyên liệu cho kỹ nghệ sản xuất nhôm. Nhưng sự thâm độc của Trung Cộng xa hơn là việc giải quyết nguồn cung cấp Alumina, vì Trung cộng có thể có các nguồn cung cấp thuận lợi khác bằng đường biển từ Úc, Phi châu và Nam Mỹ… Nhưng khi VN lao vào khai thác bôxit tại Tây Nguyên thì VN đã tự phá hủy ngành trồng tỉa của mình đồng thời thêm phụ thuộc vào Trung Quốc vì nếu TQ không mua Alumina thì dân Việt sẽ … ăn Alumina mà sống hay sao? Ấy là chưa kể khi khai thác bôxit tại Tây Nguyên, liệu các lãnh đạo Hà Nội có thể ngăn cản được Trung Cộng đem hàng ngàn nhân viên tới đây hay không? Đây là cơ hội để Trung Cộng tăng cường guồng máy nhân sự của họ để chi phối nội tình Cambot, Lào và VN, để mang tới Tây Nguyên những dụng cụ trang bị không ăn nhằm gì tới việc khai thác bôxit và chỉ có giới quân sự và tình báo là biết cách sử dụng, thật là nhất cử tam tứ tiện.

Trong việc khai thác bôxit, không phải các lãnh đạo CSVN không biết những thiệt thòi và nguy cơ cho đất nước. Từ lá thư của tướng Võ nguyên Giáp đến phản ứng trên làng dân báo (bloggers) ngoài luồng, và nhất là bài viết rất giá trị của ông Nguyễn Trung, đã nêu lên mọi khía cạnh bất lợi của vấn đề, nhưng tiếc thay, các lãnh đạo đảng CSVN vẫn ngoan cố lao tới … Xét về khía cạnh khổ đau cho dân tộc, có thể nói màn bi kịch của thời Cải Cách Ruộng Đất sắp tái diễn. Cải Cách Ruộng Đất hồi đó không cần thiết cho việc kháng chiến chống Pháp, mà chỉ là thể hiện đầu óc lệ thuộc mù quáng của các lãnh đạo CSVN lúc bấy giờ đối với Trung Cộng, và của riêng ông Hồ Chí Minh đối với Mao Trạch Đông.

Hồi đó bà Cát Thanh Long là một chủ đồn điền ở Việt Bắc đã từng tiếp tế, nuôi dưỡng nhiều cán bộ CS nhưng vẫn bị CSVN giết chết để thi hành chính sách cải cách ruộng đất, để bầy tỏ sự thần phục đối với Trung Cộng… Ngày nay, chẳng có ai trong số đồng bào ta tại Tây Nguyên có công với CSVN bằng bà Cát Thanh Long xưa kia, vì vậy mà đất đai ruộng vườn của đồng bào sẽ bị hy sinh, xâu xé với lý cớ là để xây dựng khu kỹ nghệ và mở đường giao thông (như đã và đang xẩy ra ở biết bao nơi khác).

Ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố vào chiều ngày 4/2/2009 rằng: “Khai thác bôxit là chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước”

Quả nhiên đây là một chủ trương lớn, vì là cơ hội cho người của Đảng và Nhà Nước CSVN cướp đoạt tài sản của hàng trăm ngàn đồng bào cho đầy túi tham, và là cơ hội cho thành phần lãnh đạo tối cao bầy tỏ sự thần phục tuyệt đối trước quan thầy Bắc Kinh!

Việc biến Tây Nguyên thành nơi khai thác bôxit cho Trung Cộng không còn là vấn đề tranh chấp tại biên giới, hải đảo hay hải phận, mà rõ ràng đây là hành động rước giặc vào trong nhà, rồi đưa dây cho chúng cột cổ!

Liệu câu hỏi “như thế nào mới là bán nước hại dân?” có còn cần đặt ra cho những người như ông Nguyễn Tấn Dũng và 14 tòng phạm thuộc Bộ Chính Trị đảng CSVN nữa không ?

Hoàng Cơ Định
(hoangcodinh@jps.net)

Chú Thích : Kèm theo đây là một số hình ảnh lấy từ tài liệu của ông Nguyễn Trung.

Việc luyện nhôm cũng gây ô nhiễm môi trường không ít. Cùng với giá điện đắt, đấy là 2 nguyên nhân chính khiến nhiều lò luyện nhôm ở Tây Âu và Bắc Mỹ tiếp tục đóng cửa.

Ảnh 1 của GEHO: Một bãi bùn đỏ ở sau khi khai thác bauxite, Ấn Độ

Ảnh 2 của GEHO: Bãi bùn đỏ Nalco Damanjodi, Ấn Độ,
(không cỏ mọc, không một loại vi sinh, không sự sống).

Hồ chứa bùn đỏ tại một địa điểm khai thác bôxit tại Ấn độ

Ảnh 1: Dòng suối Tịnh Tây, Quảng Tây – trước khi khai thác bauxite

Ảnh 2: Tác động ô nhiễm môi trường nơi khai thác bauxite tại Tịnh Tây, Quảng Tây 10 – 8-2008
Suối Tịnh Tây trong xanh trở thành suối máu (Ảnh do Dương Danh Dy sưu tầm).

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…