Khi đội tuyển Iran từ chối hát quốc ca

Các cầu thủ đội tuyển Iran không hát quốc ca trong trận gặp Anh ngày 21/11/2022. Ảnh: Marko Djurica/ Reuters
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi tự nhủ, cứ tưởng rằng chối từ hát quốc ca là sự can đảm và đáng trân trọng. Nhưng đối với dân tộc Iran, đó là sự tối thiểu, thậm chí đã quá muộn màng khi họ đã không đủ dũng khí để đứng về phía nhân dân, những người đang bị tàn sát.

Đội tuyển quốc gia Iran đã không hát quốc ca trước trận gặp Anh tại Cúp Thế giới.

Một hành động được cho là can đảm của các tuyển thủ nhằm ủng hộ phụ nữ Iran trong cuộc đấu tranh giành quyền tự quyết, không trùm khăn Hijab tại quê nhà.

Cuộc phản kháng của người phụ nữ Iran bùng nổ khắp nơi, kéo theo hàng triệu người dân xuống đường biểu tình, đối đầu với chế độ Hồi giáo từ trung tuần tháng 9 đến nay. Máu đã đổ, nhiều người bị giết chết, trong đó có cả trẻ em. Nhưng tất cả vẫn không làm chùn bước người dân Iran trong cuộc cách mạng giành quyền tự do và tự quyết.

Hôm nay trò chuyện với một cô đồng nghiệp gốc Iran. Tôi tỏ ý ngưỡng mộ tinh thần của các tuyển thủ Iran khi họ từ chối hát quốc ca. Họ cũng không vui mừng khi ghi hai bàn vào lưới đội tuyển Anh. Một sự kiềm chế cảm xúc dẫu đó là những thời khắc khó quên trong cuộc đời thể thao của một tuyển thủ. Họ thừa hiểu, bóng đá không thể nào xoá được những thảm cảnh đang diễn ra tại quê hương.

Thế nhưng cô đồng nghiệp lại có cái nhìn khác. Cô bảo đó là sự tối thiểu mà các cầu thủ Iran có thể làm được cho quê hương, cho những người phụ nữ Iran đang can đảm, không sợ chết để đối đầu với cảnh sát và quân đội tại quê nhà.

Đối với cô và xã hội Iran, đội tuyển quốc gia đã tự đánh mất chính mình trong lòng người dân khi chấp nhận sự đón tiếp của Tổng thống Ebrahim Raïssi trước khi lên đường sang Qatar.

Đối với người dân Iran, lẽ ra đội tuyển quốc gia phải từ chối sự tiếp đón có chủ đích và mang tính tuyên truyền của chế độ. Một thái độ dứt khoát của đội tuyển sẽ là sự động viên và tiếp lửa cho cuộc tranh đấu của phụ nữ Iran. Đội tuyển bóng đá quốc gia Iran phải đứng về phía dân tộc chứ không là “tài sản” của chế độ Cộng hoà Hồi giáo Iran. Tiếc thay, các tuyển thủ đã chọn chế độ và ngoảnh mặt lại với những nỗi đau của dân tộc.

Đó chính là lý do, theo cô, đội tuyển Iran đã bị người dân Iran chối từ, không nhìn nhận trong giải đấu này.

Đội tuyển bóng đá đã bỏ một cơ hội lớn và một sứ mệnh lịch sử để đứng về người dân chống bạo quyền, nhất là trên phương diện truyền thông quốc tế.

Cho nên, theo cô kể, tại Teheran, mỗi khi đội Anh ghi bàn, người dân lại vui mừng, ca hát. Một hình thức phản đối một đội bóng, đã trở thành công cụ tuyên truyền của chế độ Hồi giáo cực đoan.

Cộng đồng người Iran tại thành phố Geneva cũng chán nản trước thái độ của đội tuyển quốc gia. Dẫu hôm nay họ không hát quốc ca, nhưng tất cả đã quá muộn. Nhiều người Iran đã từ chối, không xem trận bóng, một hình thức “tẩy chay” dành cho sự thiếu can đảm của các tuyển thủ.

Cô nhìn tôi, bảo rằng, anh biết không, chúng tôi mê bóng đá lắm. Người Iran chơi bóng đá từ nhỏ, họ không bỏ sót một trận đấu nào của đội tuyển quốc gia. Nhưng có những thời điểm, bóng đá chẳng là gì so với sự thống khổ, đàn áp, chết chóc của người dân trong xã hội. Sự Tự do và dân chủ mới chính là khát vọng của chúng tôi, của cả dân tộc Iran.

Tôi tự nhủ, cứ tưởng rằng chối từ hát quốc ca là sự can đảm và đáng trân trọng. Nhưng đối với dân tộc Iran, đó là sự tối thiểu, thậm chí đã quá muộn màng khi họ đã không đủ dũng khí để đứng về phía nhân dân, những người đang bị tàn sát.

Khái niệm dân tộc và chế độ rất rõ ràng nơi cô bạn đồng nghiệp người Iran. Chế độ chính trị chỉ là tạm bợ, phút chốc. Chỉ có dân tộc mới là vĩnh cữu và trường tồn!

Theo cô, chế độ chính trị Hồi giáo tại Iran dứt khoát phải bị xoá bỏ bởi sức mạnh vũ bão của khát vọng tự do và dân chủ.

Một trận bóng mang nhiều ý nghĩa và cảm xúc. Ai dám bảo thể thao và chính trị không có sự liên quan mật thiết?

Chợt hỏi, có bao nhiêu dân tộc, vốn đang bị chà đạp bởi một chế độ độc tài toàn trị, dám thức tỉnh và anh dũng xuống đường phản kháng chống lại bạo quyền như dân tộc Iran?

Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ khiến người viết tin rằng cuộc cách mạng khởi xưởng bởi những người phụ nữ Iran anh hùng sẽ thành công, bất chấp bao mạng người sẽ phải hy sinh.

Tôi nói với cô đồng nghiệp rằng, giá gì một ngày nào đó, chúng tôi, những người Việt, cũng cùng số phận như đồng bào của cô, sẽ thức tỉnh để can đảm giành quyền tự quyết cho tương lai của dân tộc!

Vì chỉ có dân tộc mới là trường tồn và vĩnh cữu…

Nguồn: FB Lâm Bình Duy Nhiên

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.