Khôn ranh chả lọ thật thà

Chính quyền Sài Gòn trả lư hương trước tượng Đức Thánh Trần về vị trí cũ trong đêm 16/3/2022 sau 3 năm bị di dời đi nơi khác. Ảnh: Báo Tinh Hoa
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi rất ghét (rất ghét chứ không phải ghét nhất bởi xứ ni còn nhiều thứ đáng ghét hơn) là cái thói loanh quanh bào chữa, giả dối, không dám tự nhận mình sai. Điều ấy thấy rõ ở đội ngũ cầm quyền. Thà cứ như chú em Triệu Quân Sự kia, trốn được thì trốn, không trốn được nữa thì để bắt, cứ cười tươi như hoa, chả thèm phân trần lý do lý trấu này nọ.

Chả hạn chuyện xảy ra ở thành phố Sài Gòn. Nhiều đời bộ máy từng cai trị đô thị này, cứ hứng lên là phá, bỏ, hủy, họ nhân danh đủ thứ bắt dân phải coi sự ấy là hợp lý. Sau một thời gian, kẻ hậu sinh kế nhiệm phải còng lưng giơ đầu ra sửa chữa, sửa sai, thậm chí làm lại y như cũ, bởi nếu cứ tồn tại sự “đổi mới” vậy thì chối quá, chưa kể dân chửi.

Vừa rồi những quan đương chức Saigapore đã thực hiện việc trả lại chiếc lư hương “thiêng” của Đức Trần Hưng Đạo nơi ngài đứng ven sông Sài Gòn. Dù họ ngượng, lặng lẽ khiêng về chỗ cũ trong đêm, nhưng thôi, cũng thông cảm. Họ cũng vừa quyết việc lập lại vòng xoay (bùng binh) Cây liễu trước trụ sở tòa thị chính (UBND TP) bởi bao năm qua bọn họ đã ngấm sự tai hại của việc coi thường phong thủy. Họ, cũng như đám cầm quyền ở một số đô thị khác, trong đó có Huế, đang tính đặt lại tên đường cho một số nhân vật lịch sử thời nhà Nguyễn có công với nước, mà vua Gia Long là ví dụ cụ thể…

Làm được những điều ấy, với người tử tế thì quá dễ, nhưng với họ là cực khó, nên cũng đáng được hoan nghênh. Những điều trên, xét cho cùng, là sự hối lỗi, sám hối, tỉnh thức, trở về với sự tử tế, đàng hoàng. Điều này họ không dám nói ra công khai, có lẽ sợ bị cấp trên đánh giá là suy thoái, diễn biến hòa bình. Giời ạ, mong các ông các bà cứ suy cứ diễn nhiều hơn, với chuyện lớn hơn, cho dân chúng được nhờ.1

Khó chịu nhất ở chỗ họ làm sai nhưng cứ vòng vo quanh quéo loanh quanh lý do lý trấu, đổ tại khách quan chứ không phải sự ngu dốt, ỷ mạnh làm càn của họ. Chẳng hạn cẩu lư hương Đức Thánh Trần đem đi chỗ khác là để chỉnh trang công viên Mê Linh, dời tượng Trần Nguyên Hãn để lấy chỗ thi công metro, dẹp bùng binh Cây liễu để có nơi làm dàn nhạc nước. Không có điều gì họ không cãi lấy cãi để, cãi lấy được. Không bao giờ họ chịu nhận sai, kể cả cái sai tè le ai cũng biết.

Những đổi thay vô lý vô tình, thậm chí vô học, những duy ý chí áp đặt thay đổi của phe thắng cuộc đã khiến lịch sử bị méo mó thảm hại. Không phải chỉ với những trường hợp nói trên, người đời thấy nhan nhản những trò tùy tiện, chẳng hạn ở Sài Gòn, sau khi giành phần thắng, người ta đã lập tức xóa tên đường Phan Thanh Giản đổi thành Điện Biên Phủ, Nguyễn Hoàng thành Trần Phú, Nguyễn Văn Thoại thành Lý Thường Kiệt, Lê Văn Duyệt thành Cách Mạng Tháng Tám, v.v..

Mở ra chút nữa, ở xứ này dưới sự cai trị của “cách mạng,” không có chỗ, dù trong sử sách hay trên đời thực (đường phố chẳng hạn) cho các vua chúa Nguyễn, cho Trần Thủ Độ (nhà Trần), cha con nhà vua Hồ Quý Ly, mấy cha con vua Mạc như Mạc Đăng Dung, Mạc Đăng Doanh, Mạc Mậu Hợp, hay gần đây như Nguyễn Hữu Đang, Trần Đức Thảo, Trương Tửu, Phan Khôi, Trần Độ…

Trôi hơn hai phần ba thế kỷ dưới chế độ mới, gần đây họ mới cục cựa ọ ẹ nhìn nhận lại cái sai của mình, với trường hợp cha con vua nhà Mạc chẳng hạn. Đối với bên thắng cuộc đang nắm quyền, tất cả những ai dù có công với nước với dân nhưng họ ghét thì đều bị xem là xấu xa, phản động, cõng rắn cắn gà nhà, phản nước hại dân… Đó là cái thói chỉ luôn cho mình đúng, còn tất cả còn lại đều sai. Cộng sản có bao giờ sai, chỉ không đúng thôi.

Làm sai thì sửa. Cha ông tiền nhân làm sai thì con cháu sửa. Người trước làm sai mà không sửa, chưa sửa thì sau kẻ kế tiếp phải sửa. Sửa chậm sửa muộn cũng còn hơn không. Sửa, nhưng phải đàng hoàng, thừa nhận chính mình hoặc tiền nhiệm đã sai quấy, chứ đừng có loanh quanh, lý do lý trấu, nghe tức cười lắm.

Các cụ xưa bảo “khôn ranh chả lọ thật thà,” đừng để dân coi thường ngay cả khi làm được điều hơi tôn tốt.

Nguyễn Thông

Nguồn: Blog Nguyễn Thông

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?

Ông Lý Thái Hùng phân tích bản chất của mô hình quản trị “bao cấp kỹ thuật số”

Bao cấp cũ kiểm soát người dân bằng tem phiếu, hộ khẩu, lý lịch, công an khu vực và tổ dân phố. Bao cấp mới kiểm soát người dân bằng căn cước công dân gắn chip, dữ liệu dân cư, camera, tài khoản số, hóa đơn điện tử, giấy phép hành nghề, chế tài hành chính, kiểm soát mạng xã hội và các mạng lưới an ninh cắm sâu xuống tận cấp xã…

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images

Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Ảnh minh họa: Chủ tịch tỉnh "quản" các bác sĩ từ 1/7/2026 theo Nghị quyết 21/2026/NQ-CP

Từ luật sư đến bác sĩ: “Thời vươn mình” hay thời… xuống hố cả nút?

Điều bi hài nằm ở chỗ, cùng lúc nhà nước liên tục nói về “kinh tế tri thức,” “cách mạng công nghiệp 4.0,” “AI,” “quốc gia số,” thì nền quản trị thực tế lại vận hành theo tinh thần rất… phong kiến: Cứ gom hết quyền về cho quan chức quản là yên tâm nhất. Có cảm giác như trong mắt cấu trúc quyền lực hiện nay, chuyên môn là thứ cần được quản thúc chứ không phải cần được tôn trọng. Càng là lĩnh vực có tính độc lập cao thì càng phải đưa vào vòng kiểm soát.